Mở máy tính, trong lúc chờ khởi động, Bạch Oanh tranh thủ nhớ lại tiến độ công việc.
Ngay khi đang chìm trong dòng suy nghĩ, một khuôn mặt đột ngột xuất hiện ngay trước mắt hắn.
"Tiền bối, em mang bữa sáng cho anh này!"
(Tiền bối: bậc đàn anh/chị)
Người trước mặt cười rạng rỡ, tràn đầy sức sống.
Bạch Oanh sững người trong giây lát. Đến khi định thần lại, trên tay hắn đã có một hộp sủi cảo chiên nóng hổi và một ly sữa đậu nành thì đã được cắm sẵn ống hút, đặt ngay ngắn trên bàn.
"Nếu tiền bối không thích món này, em còn có bánh mì." Thực tập sinh lên tiếng, rồi bổ sung, "Nhưng sủi cảo vẫn tốt hơn vì nó còn ấm, tốt cho dạ dày hơn một chút."
(Thực tập sinh: nhân viên thực tập)
"Thế này là được rồi." Bạch Oanh chân thành đáp: "Cảm ơn em."
Nụ cười của thực tập sinh càng thêm rạng rỡ.
Bạch Oanh nhìn theo bóng cậu ta trở về chỗ ngồi, trong lòng thoáng dâng lên chút ghen tị. Rõ ràng cả hai có cùng thời gian làm việc, thế nhưng tại sao cậu ta lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như vậy? Có phải vì vẫn còn là sinh viên không?
Hắn cố gắng nhớ lại bản thân hồi còn học đại học trông như thế nào, nhưng nghĩ mãi cũng không thể hình dung ra nổi.
Có lẽ khi đó mỗi ngày chỉ quanh quẩn với nỗi lo điểm số. Bạch Oanh vốn chẳng phải yêu quái thông minh, nên chỉ có thể theo học ở một ngôi trường bình thường, làm một công việc bình thường. Khi những đồng nghiệp trong ngành quảng cáo lần lượt kiệt sức mà tìm đường rời đi, hắn vẫn cặm cụi tăng ca điên cuồng nhưng lại chẳng biết mình có thể làm gì khác.
Dòng suy nghĩ còn chưa kịp lắng xuống, điện thoại bỗng đổ chuông.
Di động rung lên, khiến cả người Bạch Oanh cũng giật bắn. Nhìn thấy cái tên quen thuộc trên màn hình, hắn không khỏi có cảm giác như tim muốn ngừng đập trong giây lát.
Bạch Oanh bắt máy.
Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Và rồi, từ đầu dây bên kia giọng nói quen thuộc lại vang lên mấy ngày nay hắn đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần.
“Tiểu Bạch à, bọn anh cảm thấy vẫn có chỗ cần chỉnh sửa một chút.”
Bạch Oanh thầm than trong lòng, cảm giác như sắp gục ngã đến nơi.
Đúng lúc này, đồng nghiệp cùng phụ trách dự án với hắn cũng vừa bước vào. Cô vừa quẹt thẻ điểm danh, vừa liếc nhìn Bạch Oanh. Chỉ cần thấy ánh mắt "sống không bằng chết" của hắn, cô đã đoán ngay được nội dung của cuộc gọi.
Đoạn Vân Cẩn chỉ muốn đập đầu vào tường, hận không thể "chết ngay tại chỗ" để khách hàng tự làm luôn cho xong.