Vòng Xoáy Mạt Thế

Chương 2: Bắt đầu

Sau bữa ăn ngắn ngủi, anh lại tiếp tục dành thời gian cho việc luyện tập.

Cuộc sống kiểu này rất khô khan, khiến người ta quên mất thời gian. Buổi tối, Giang Ninh vừa nhai bánh bao có một nửa là ngũ cốc hỗn hợp một nửa là cát, vừa chống đẩy bằng một tay, phần thân trên đã xuất hiện đường nét của cơ bắt, trông rất khỏe khoắn.

Nhưng chỉ vậy mà thôi.

"Quá chậm."

Hơn hai mươi ngày trước, cơ thể anh giống như thứ rác rưởi, không có một chút cơ bắt nào, ngay cả chạy mấy vòng phòng giam cũng đã thở hổn hển rồi.

Được định sẵn là trở thành thức ăn cho tang thi.

Những ngày này, Giang Ninh tập trung vào rèn luyện sức bật, anh liên tục rèn luyện những kỹ năng của kiếp trước, mặc dù tố chất cơ thể không còn, nhưng một số thứ chẳng thể nào quên được.

"Hôm nay, có lẽ là ngày cuối cùng của tháng chín rồi."

Anh ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cánh cửa sắt, trên khuôn mặt vốn là vẻ chán chường có thêm chút quyết tâm, đôi mắt sáng rực, trạng thái cơ thể trông cũng tốt hơn trước rất nhiều.

Tiếng đập cửa vang lên, đi sau tiếng hét của cảnh cục chính là hai chiếc bánh bao tạp cốc được đặt trong bát vỡ, lần này Giang Ninh không ăn ngay mà ôm vào trong lòng, sau đó nhanh chóng cầm bát lên ném vào cửa sắt.

"Loảng xoảng..."

Tiếng bát sứ vỡ thành từng mảnh, Giang Ninh vội vàng cầm một mảnh vỡ dài nhất nắm chặt trong tay.

Tiếp đó, anh bắt đầu đập cửa sắt hét lớn lên, ngay sau đó đã thu hút được cảnh ngục chưa đi được mấy bước vòng về lại đây.

Người đàn ông cảnh ngục này chưa tới ba mươi, anh ta lấy chùm chìa khóa bên hông mở cửa sắt ra, vẻ mặt nhăn nhó nhịp nhịp côn sắt trong tay bước vào.

"Mẹ nó, mày thấy mình sống nhiều quá rồi đúng không, đêm hôm rồi không yên lặng."

Nói xong, anh ta vung côn sắt đánh xuống, nhưng Giang Ninh đã chuẩn bị từ trước, cơ thể nhanh chóng né được, mảnh sứ dài trong tay đâm mạnh vào bụng người đàn ông, máu bắn ra tung tóe.

Động tác tàn nhẫn, không chút do dự.

Người đàn ông trợn to mắt, vùng bụng đau đến mức mất hết sức lực mà làm rớt côn sắt trong tay ra, nằm dài trên đến không còn hơi thở, anh ta chưa từng nghĩ bản thân sẽ chết thế này.

Giang Ninh khẽ thở dốc, nhét mảnh sức còn dính máu vào trong túi, nhặt cây côn sắt vừa tay lên, cúi đầu nhìn người đàn ông đang nằm trên đất, trong lòng chẳng hề có chút cảm giác tội lỗi nào.

Cho dù anh ta không chết, sau mười hai giờ cũng sẽ biết thành tang thi, cảm giác người không ra người quỷ không ra quỷ đảm bảo còn khó chịu hơn cái chết gấp trăm ngàn lần.

Mọi thứ xảy ra chưa tới mấy phút, nến chẳng thu hút sự chú ý của mấy cảnh ngục bên ngoài, Giang Ninh mặc đồ cảnh ngục rồi bước ra khỏi phòng giam, anh không ra ngoài mà lựa chọn đi vào sâu trong nhà giam.

Các phòng giam của khư Ba đều là hình chữ U, mỗi bên đều có bốn phòng giam, ở chỗ cong chữ U là một phòng nghỉ nhỏ được chuẩn bị cho hai cảnh ngục.

Không cóc cách nào biết được thời gian cụ thể khi ở trong nhà tù, đài phát thanh cũng chỉ phát lên vào mỗi bốn tiếng một lần, nhưng trong phòng nghỉ nhất định sẽ có đồng hồ.

Đẩy cánh của phòng nghỉ ra, cửa không khóa, Giang Ninh bước vào. Trong căn phòng nhỏ chưa tới mười mét vuông có hai chiếc giường nhỏ và một chiếc tủ nhỏ, nhưng thứ khiến anh ngạc nhiên lại chính là đồng hồ treo trên tường đang dần xoay tròn.

"18:07"

Giang Ninh kiếp trước không biết thời gian bùng nổ mạt thế cụ thể, anh chỉ nhớ mình chơi game đến tối muộn, bỗng nhiên ngất đi, lúc tỉnh lại đã thấy bản thân mình ở trong một thế giới hoang tàn rồi.

Sau khi lục soát trong phòng, ngoại trừ tìm thấy mấy viên kẹo và một gói lương khô ra thì chẳng còn thứ gì khác nữa

"Tiếc là không tìm thấy súng."

Vũng khí nóng ở thời kỳ đầu mạt thế là thứ cực kỳ hữu dụng, không chỉ có thể đối phó tang thi, mà quan trọng nhất là còn có thể đối phó với con người, hay nói đúng hơn là đối phó với bản chất của con người...

Giang Ninh không nghĩ nhiều nữa, nhảy lên lấy chiếc đồng hồ treo tường xuống, chính giữa chiếc đồng hồ khác mới này có một cái đồng hồ điện tử, anh đập vỡ mặt kính của đồng hồ, lấy đi pin của đồng hồ.

Khi mạt thế đến, điện trên toàn thế giới sẽ bị tê liệt ngay lập tức, loại vật tư như pin rất quý giá, đương nhiên các thiết bị máy móc càng được nhiều người ưa thích hơn.

Làm xong tất cả, Giang Ninh nằm trên giường, trùm chăn kín đầu, lẳng lặng đợi mạt thế đến.

Trong lúc này, một cảnh ngục khác cũng quay về, là một ông già, cả người nồng nặc mùi rượu, nằm ngã ra giường mà chẳng thèm nhìn xung quanh, ngủ say như chết.

Đây cũng chính là nguyên nhân Giang Ninh dám yên tâm nghỉ ngơi như vậy, trong nửa tháng quan sát này, ông già này đều mỗi ngày quay về đúng giờ trong tình trạng say khướt, sức chiến đấu bằng không.

Khi ông già cất tiếng ngáy, thời gian cũng dần trơi qua, mười hai giờ đã đến như đã hẹn, một thời đại mới bắt đầu mở màn...

Trong phút chốc, bầu trời đen kịt chuyển sang màu xanh sẫm, tiếp đến là cơn mưa nặng hạt, những người lao động nhập cư sống trong thành phố nghi ngờ nhưng vẫn vội vã muốn mau chóng về nhà.

Hồi lâu sau mới có người phát hiện hạt nước trong cơn mưa này hình như hơi dính, rơi trên người rất khó chịu, dưới ánh trăng sáng, rất nhiều người lúc này mới thấy rõ màu mưa lại là màu đỏ máu.

Những người dính nước mưa cũng nhanh chóng nhận thấy cơ thể mình đang khác thường, bọn họ bỗng nhiên cơ giật, da thịt toàn thân dần thối rửa, tiếng hét chói tai cũng dần trở thành tiếng gào rống trầm đυ.c, mọi người bắt đầu cắn xé lẫn nhau.

Một cô bé nhìn cảnh tượng trước mắt, giọng khóc nức nở, cô bé không biết tại sao mẹ lại biến thành quái vật trong phim, tấn công người đi đường không ngừng, nhưng rất nhanh, sau lưng cô bé cũng xuất hiện một bóng dáng đang bổ nhào về phía mình.

Da thịt mềm mại bị xé rách, nội tạng bị kéo mạnh ra ngoài, mùi hôi thối và máu nóng đã thu hút tang thi ăn điên cuồng.

Chuyện như này xảy ra trên toàn thế giới.

"Thế giới thú vị này, lại bắt đầu rồi."

Mưa đã ngừng, bầu trời vẫn mang màu dầu xanh, ánh trăng hắt sáng lên những vũng nước hình thành sau cơn mưa trông có phần kỳ quái, hiện tại đã là hai tiếng sau khi tận thế bùng nổ.

Giang Ninh cầm một thanh sắt, ngồi bên cạnh một thùng xăng ở nơi thường dành cho tù nhân ra ngoài hít khí trời hút thuốc các kiểu, đôi mắt chăm chú nhìn một con tang thi đang một mình lang thang không xa.

Đó là một con tang thi gác cổng, chỉ tiếc rằng khẩu súng bên tay nó không biết đã vứt đi đâu.

Giờ đây những sinh vật thối rữa này vẫn chưa có khả năng nghe thấy hay ngửi thấy gì, càng không có trí óc, xử lý rất dễ dàng.

Nếu chờ thêm vài tiếng nữa, bọn chúng sẽ tiến hóa ra khứu giác, hơi thở của người sống sẽ là thứ hấp dẫn nhất trong mắt tang thi, đến lúc đó dù có ở cách trăm mét cũng sẽ bị chúng phát hiện ra.

Giang Ninh không do dự, vài bước đã tiến đến trước mặt tang thi, vung thanh sắt đập mạnh vào đầu nó, nhưng cơ thể anh dù sao cũng chỉ là của một người bình thường, không nhắm chuẩn nên đã đập vào cánh tay.

Anh thầm nghĩ không ổn, nhưng tang thi đã quay lại, một mùi thối nồng nặc xộc vào mũi Giang Ninh, anh lại vung thêm một cú nữa, lần này đập mạnh chính xác vào đầu tang thi.