Ngày 22 tháng 2 năm 2042, nửa đêm lúc 0 giờ, một trận động đất đã xảy ra trên toàn cầu, ngày đêm đảo lộn trong mười phút. Hai mươi triệu người trên toàn thế giới đã biến mất. Cùng lúc đó, ở mỗi châu lục, vô số nhân chứng đã nhìn thấy một pháo đài khổng lồ xuất hiện lơ lửng trên không trung. Bên ngoài pháo đài dựng lên một màn chắn ánh sáng trong suốt khổng lồ.
[Thế Giới Thần Tuyển công khai tuyển chọn người chơi, mở cửa vào ngày 22 hàng tháng, hoan nghênh đến thử thách! ━(*`*)ノ!]
Chỉ một câu nói đơn giản, kèm theo một biểu tượng cảm xúc thịnh hành lúc bấy giờ, màu vàng chói lọi treo lơ lửng giữa không trung, ở nơi mà tất cả mọi người chỉ cần ngước mắt lên đều có thể nhìn thấy, trông vừa quỷ dị vừa nực cười.
Do sự biến mất đột ngột của một lượng lớn dân số và sự xâm nhập của khoa học kỹ thuật không rõ nguồn gốc, toàn cầu rơi vào tình trạng hoảng loạn. Chính phủ các nước nhanh chóng cách ly khu vực pháo đài, cố gắng tìm mọi cách nghiên cứu và đánh bại pháo đài, nhưng đều thất bại. Kỷ nguyên đại hỗn loạn bắt đầu.
Ngày 22 tháng 3, 2000 tinh anh từ các quốc gia được Liên Hợp Quốc thống nhất tuyển chọn đã tiến vào pháo đài, không một ai trở về.
Ngày 22 tháng 4, 2000 người từ các quốc gia tiến vào, không ai trở về.
...
Ngày 22 tháng 7, dự án "Thần Tuyển" trở thành nhóm dự án tử thần, 500 người từ mỗi quốc gia tiến vào, không ai trở về. Việc tuyển chọn người tham gia thay đổi từ việc chọn lựa tinh anh sang hình thức tự nguyện, thuyết "ngày tận thế" lại một lần nữa xuất hiện.
Ngày 22 tháng 8, tổng cộng 170.000 người tình nguyện từ các quốc gia tham gia kế hoạch "Thần Tuyển".
...
Chú mèo đen lặng lẽ chạy lướt qua bầu trời đêm, đáp xuống cổng thị trấn nhỏ, bước những bước nhẹ nhàng chui vào bụi cỏ bên cạnh, nheo mắt nằm sấp xuống đất bắt đầu mơ màng.
Đây là tháng thứ sáu Kỷ Thần bị cuốn vào trò chơi. Thực tế thì cậu đã chết một lần rồi, cũng may là trước đây đã tình cờ có được một đạo cụ quý hiếm trong một thế giới nhiệm vụ, nên may mắn giữ lại được cái mạng nhỏ, chỉ là cần phải trở thành NPC trong trò chơi.
Cậu phải làm thuê đủ bảy thế giới, đảm bảo mình không bị người chơi và NPC khác gϊếŧ chết, mới có thể chính thức sống lại.
Đầu nhỏ gật gù liên tục chạm vào mu bàn chân, mãi đến khi ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân của con người, cậu mới lười biếng hé nửa mí mắt nhìn ra cửa. Cậu không có ý định chơi trò tàn sát lẫn nhau với người chơi, cũng không chuẩn bị phát lòng tốt, lợi dụng lỗ hổng trò chơi giúp người chơi giành chiến thắng.
Kỷ Thần đã phạm phải sai lầm tương tự như vậy một lần, giờ cậu cũng không còn đạo cụ sống sót thứ hai để sử dụng nữa. Tốt nhất là nước sông không phạm nước giếng, đôi bên bình an vô sự...
Thế nhưng, ý nghĩ này đã bị chặt đứt một cách thô bạo khi nhìn thấy bóng người nào đó ngày càng trở nên rõ ràng, cuối cùng xuất hiện ở cửa.
Chết tiệt meo, sao Đoạn Thừa Cảnh cũng bị cuốn vào đây thế này?!