Vợ Bé Nhỏ Trở Thành NPC Trong Game Sinh Tồn

Chương 1: Tỏ tình

Nửa đêm lúc 0 giờ, trăng treo trên đỉnh đầu, giữa màn đêm tĩnh lặng, khung cảnh này quá thích hợp để tỏ tình.

"Đến rồi!" Kỷ Thần đang thoải mái ngồi trên bãi cỏ trên sân thể dục của trường, tai nhạy bén nghe thấy tiếng bước chân tiến đến, lập tức nhảy dựng lên phủi phủi quần, ba bước chạy đến trước mặt người kia, cười híp mắt nói: "Đến đúng giờ ghê ha."

Trong bóng đêm lờ mờ, Đoạn Thừa Cảnh chỉ nhìn thấy bóng dáng của Kỷ Thần, đôi lông mày sắc lạnh khẽ cong lên, thản nhiên nói: "Hơn nửa đêm rồi còn không ngủ, làm ầm ĩ cái gì vậy?"

"Đương nhiên là có chuyện rất quan trọng." Kỷ Thần đã quen với giọng điệu lạnh lùng của Đoạn Thừa Cảnh từ lâu rồi, thần thần bí bí bảo anh chờ một lát, sau đó quay đầu mở nhóm chat điện thoại.

"Anh em, bên tao đã chuẩn bị xong xuôi, bên tụi mày thế nào rồi?"

"Xong rồi xong rồi, đại ca cứ yên tâm, thằng ba đã dẫn bảo vệ đi rồi, chỉ chờ anh ra lệnh một tiếng là, bùm!"

"Được rồi, nhanh lên một chút, phải cùng lúc đấy, nhất định phải đẹp mắt hoành tráng, tranh thủ dọa cho người ta choáng váng luôn, ông đây phải hạ gục người ta trong một lần!"

"Tuân lệnh!"

"Còn chưa xong à?" Đoạn Thừa Cảnh nhìn Kỷ Thần đang quay lưng về phía mình lén lút nghịch điện thoại, trong giọng nói hiếm hoi mang theo một tia ý cười.

"Chờ thêm một chút nữa." Kỷ Thần cất điện thoại, có chút hàm hồ nói, trong lòng đã bắt đầu nhẩm lại bản thảo tỏ tình.

Đoạn Thừa Cảnh hơi hơi hé miệng, đang muốn nói gì đó, giây tiếp theo đã nghe thấy một tiếng nổ vang như sấm đánh bên tai, ánh sáng trắng chói lòa xé tan bầu trời đêm, chiếu rọi khuôn mặt kinh ngạc của Đoạn Thừa Cảnh, Kỷ Thần: "..."

Mẹ nó, tao bảo tụi mày đốt pháo hoa, chứ không phải ném bom, đầu óc sắp nổ tung rồi còn tỏ tình cái gì nữa?

Nhưng rất nhanh, Kỷ Thần biết rằng tiếng động này tuyệt đối không phải do đám ngốc kia gây ra, cả sân thể dục đang rung chuyển dữ dội, những tòa nhà dạy học xung quanh cũng lung lay sắp đổ, không chỉ ở đây, mà trên toàn thế giới cũng đang xảy ra những chuyện kỳ lạ tương tự như này.

Kỷ Thần: "... Động đất?" Tỏ tình mà còn gặp động đất, đây là chuyện quái quỷ gì vậy trời?

"Kỷ Thần!" Chỉ trong nháy mắt, đêm tối bỗng biến thành ban ngày, Đoạn Thừa Cảnh nhìn người trước mặt đang dần dần trở nên hư ảo, hoảng sợ nắm chặt tay đối phương, miệng không thốt nên lời.

Trong ấn tượng của Kỷ Thần, đây là lần đầu tiên cậu thấy Đoạn Thừa Cảnh mất bình tĩnh như vậy, không khỏi cảm thấy buồn cười, tên này lúc nào cũng mặt than, uổng công có khuôn mặt hotboy của trường, nhưng giây tiếp theo cậu đã không cười nổi nữa.

Không ai có thể giải thích được tình huống huyền dị này, sau trận động đất lớn, cơ thể cậu bỗng dần dần trở nên hư ảo như cát bụi trong gió, Kỷ Thần mở miệng muốn nói gì đó nhưng lại không phát ra được bất cứ âm thanh nào.

Đoạn Thừa Cảnh nắm chặt lấy tay Kỷ Thần, như thể chỉ cần nắm chặt là người kia sẽ không biến mất. Anh loạng choạng kéo người chạy về phía trước, cũng không biết phải chạy đi đâu, tình huống khó tin này khiến anh gần như cảm thấy là mình đang nằm mơ.

"Đừng sợ, đừng sợ, rời khỏi đây trước đã..." Đoạn Thừa Cảnh không ngừng lẩm bẩm, không biết là đang an ủi Kỷ Thần hay đang an ủi chính mình.

Kỷ Thần nhìn thấy miệng Đoạn Thừa Cảnh đang động đậy, nhưng lại không nghe thấy tiếng nói, rất nhanh, ngay cả nhìn cũng không rõ nữa, mắt cậu cũng đang dần trở nên hư ảo. Nhìn bóng người trước mặt càng ngày càng mờ đi, cậu nghiến răng rồi đột nhiên xông lên, quyết định liều lĩnh giống như bằng bất kể giá nào cũng phải làm được, cắn mạnh một cái vào vị trí miệng trong trí nhớ.

Hôm nay là ngày cậu đặc biệt chọn, dù cho có tận thế thì cậu cũng phải cướp được nụ hôn đầu của tên này!

"Ầm!"

Sau tiếng động lớn, mặt đất rung chuyển đã trở lại bình thường, Đoạn Thừa Cảnh vô thức liếʍ liếʍ đôi môi bị cắn rách, ngơ ngác nhìn sân thể dục trống không, giống như tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác của bản thân.

Trăng treo đỉnh đầu, màn đêm tĩnh mịch, khung cảnh này, dễ gặp ma.

"Đoạn Thừa Cảnh, có người nào em đặc biệt ghét không?"

"Không có."

"Vậy thích thì sao? Ngày nào anh cũng nhận thư tình thay em, tay anh mỏi nhừ cả rồi, em nói thật cho anh biết đi, rốt cuộc em thích kiểu người như thế nào, để anh còn biết đường liệu mà loại hết mấy người không đạt tiêu chuẩn."

"Học hành chăm chỉ, tiến bộ mỗi ngày, đừng nghịch nữa, làm bài đi."

"..."

Đoạn Thừa Cảnh nắm chặt lòng bàn tay trống rỗng, một lúc lâu sau, mới khàn giọng nói: "Ghét nhất là người nói nửa chừng không nói hết, thích nhất là anh."

---

Chú thích: hai nhân vật chính không phải anh em ruột, bằng tuổi nhau, thụ gọi công là em vì thích bảo vệ đối phương từ bé, công gọi thụ là anh vì chiều theo thụ.