Ai Cập đã liên tục chinh chiến suốt mười năm qua. Những cuộc viễn chinh đẫm máu mang về vinh quang, nhưng cũng tiêu hao vô số tài lực. Bây giờ, Ai Cập đang cần một lượng lớn vàng bạc châu báu và lương thực để duy trì chiến cuộc tại bán đảo Sinai.
Trong suốt mười năm qua, những vương quốc nhỏ quanh Punt đã lần lượt bị Ai Cập tiêu diệt, chỉ còn mỗi Punt vẫn kiên cường chống cự. Tuy nhỏ bé hơn Ai Cập rất nhiều, nhưng với nguồn khoáng sản phong phú và đất đai màu mỡ, Punt có đủ tài nguyên để chống đỡ suốt bao năm qua.
Ithis khẽ nheo mắt, ánh mắt sắc bén quét qua nữ hoàng Punt đang đứng trước mặt.
Những chiến thuật quỷ quyệt trên chiến trường, hệ thống thủy lợi tinh vi, những thanh kiếm sắc bén hơn cả vương kiếm Ai Cập - tất cả những điều đó chỉ xuất hiện sau khi nữ hoàng Punt lên ngôi.
Nàng thoáng cười, ngón tay nhẹ nhàng xoay chiếc ly, giọng điệu tùy ý nhưng đầy nguy hiểm:
“So với kho báu của Punt, nữ hoàng của Punt còn đáng giá hơn.”
Diệp Tri Thanh hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lùng như nước đêm phủ trên dòng Nile:
“Pharaon Ithis, ngài đang vi phạm giao ước của chúng ta. Dân thường và thợ thủ công không liên quan đến cuộc chiến này.”
Lời nói nhẹ nhàng như gió đêm lướt qua mặt nước sông Nile, mềm mại nhưng lạnh lẽo thấu xương.
Ithis cười nhạt, đôi mắt ánh lên vẻ trào phúng:
“Nữ hoàng của Punt, hiện giờ nàng không có tư cách để thương lượng với ta.”
Nữ hoàng Punt - người từng được ca tụng là bậc minh quân cao quý, lúc này chỉ là một tù binh thất trận, bị giam cầm không chút tôn nghiêm.
Trong trận chiến cuối cùng giữa Ai Cập và Punt, nữ hoàng Fuga đã gửi đến Ithis một bức thư đầu hàng. Nàng đề nghị trao đổi hệ thống thủy lợi cải tiến, kỹ thuật luyện kim đồng và sắt, cùng với khoáng sản và tài sản mà pharaon mong muốn… Tất cả những điều kiện này được đưa ra để đổi lấy sự tự do cho thợ thủ công và thường dân của Punt.
Một trận chiến có thể kết thúc mà không cần phải hao tổn thêm binh lực - dĩ nhiên Ithis vui vẻ chấp nhận. Nhưng việc có tuân thủ thỏa thuận hay không… Lại hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của nàng.
Trong chiến tranh, Ithis chỉ quan tâm đến thắng lợi hay thất bại, vinh quang hay ô nhục, sống sót hay diệt vong. Những điều khoản thương lượng chỉ như hạt cát vô nghĩa trong mắt nàng.
Diệp Tri Thanh thấy rõ sự ngạo mạn đầy khinh miệt trong ánh mắt của Ithis. Một tiếng cười nhạt chứa đầy giễu cợt cất lên từ khóe môi nàng:
“Pharaon Ithis, nếu ngài muốn chôn cùng đội quân đang chiến đấu vì ngài ở bán đảo Sinai, vậy thì ta xin vinh hạnh được toại nguyện.”
Nhận thấy tia kinh ngạc thoáng qua trong mắt Ithis, Diệp Tri Thanh hài lòng ngừng lại một chút, sau đó tiếp tục cất giọng bình thản mà sắc lạnh:
“Đế quốc quân sự duy nhất đủ sức đối đầu với Ai Cập - Hittite, hiện đang gia tăng quân số tại bờ biển Địa Trung Hải. Ngài biết rõ hơn ai hết, nếu mất đi lương thực và tài nguyên từ Punt, Ai Cập sẽ phải đối mặt với điều gì.”
Bán đảo Sinai hay bờ biển Địa Trung Hải - nếu buộc phải hy sinh một trong hai, Ai Cập chỉ có thể lựa chọn từ bỏ Sinai.
Sự mỉa mai trong ánh mắt Ithis dần biến mất. Nàng chậm rãi đứng dậy, bước từng bước tao nhã đến gần Diệp Tri Thanh, rồi bất ngờ nâng cằm nàng lên bằng hai ngón tay.
Lực đạo mạnh đến mức tạo thành cảm giác đau nhức khó chịu, nhưng nữ hoàng Punt không né tránh. Nàng ngước mắt lên nhìn Ithis, ánh mắt đầy khó chịu.
Tình thế hiện tại tệ nhất cũng chỉ có thể là lưỡng bại câu thương - một kết cục mà cả hai đều không mong muốn. Và đó cũng chính là lợi thế duy nhất mà Diệp Tri Thanh có thể nắm trong tay.
Bất ngờ, xiềng xích vàng dưới chân bị kéo mạnh.
Không kịp phòng bị, Diệp Tri Thanh ngã xuống tấm thảm lông cừu mềm mại.
Lớp chăn lụa mỏng manh quấn quanh nàng bị xô lệch, để lộ làn da trắng như tuyết dưới ánh sáng nhập nhoạng, khơi gợi những suy nghĩ nguy hiểm.
Ithis quỳ một chân xuống, bàn tay thô bạo nắm lấy cằm nàng.
“Ưm…”
Không khí bị rút cạn khỏi buồng phổi.
Diệp Tri Thanh cảm nhận được áp lực mạnh mẽ siết chặt cổ mình, hơi thở trở nên gấp gáp và khó khăn.
Dấu vết những ngón tay của Ithis hằn rõ trên cổ nàng, từ sắc trắng chuyển dần sang đỏ, rồi tím bầm.
Sự đẹp đẽ đến tàn khốc.
Ithis nheo mắt, liếʍ nhẹ vệt rượu còn vương nơi khóe môi, rồi nâng ly rượu còn lại đưa đến bên môi Diệp Tri Thanh:
“Uống đi. Có lẽ ta sẽ suy nghĩ lại về việc thực hiện thỏa thuận giữa chúng ta.”
Chẳng khác nào bị ép buộc.
Chất lỏng cay nồng bị đổ thẳng xuống cổ họng, khiến màng nhầy nơi hầu họng bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ dữ dội, bỏng rát đến mức chảy ngược lên khoang mũi.