Thanh Xuyên Chi Uyển Quý Phi

Chương 1.2

Thậm chí đến cả Hoa Dung cũng không biết mình nói xấu sau lưng mà lại bị chủ nhân nghe được.

“Hoàng thượng vẫn quan tâm đến chủ nhân đấy. Hôm qua, nghe nói chủ nhân nhiễm khí lạnh nên mệt nhọc té xỉu, ngài ấy còn qua thăm chủ nhân. Nhưng mà lúc ấy chủ nhân vẫn đang hôn mê, Hoàng thượng ở lại không lâu thì đến chỗ Thuần tần thăm Tam A ca, còn ở lại dùng bữa tối ở chủ điện, lúc này Thuần tần mới nhận ra hành vi của Hoa Dung không đúng mực.”

Bạch Quả vừa nói vừa để ý đến sắc mặt Trần Giai Uyển, thấy nàng không có vẻ gì là bất mãn, giọng điệu dần dần trở nên thoải mái hơn.

“Đúng rồi, khi chủ nhân nhiễm lạnh ngất xỉu, Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đều rất quan tâm chủ nhân, cố ý đưa rất nhiều đồ vật đến đây, những nương nương, tiểu chủ khác cũng tặng rất nhiều. Hoàng hậu nương nương còn bảo chủ nhân cứ an tâm nghỉ ngơi thêm hai ngày, chờ đến khi khỏe hẳn rồi hãy đi thỉnh an.”

“Ừ, ta biết rồi, ngươi cứ ghi chép rõ lại số đồ vật các cung đưa đến, ta nằm nghỉ thêm một lát đã.”

Trần Giai Uyển uống hết chén thuốc Bạch Quả đưa đến. Mùi vị đắng chát khiến nàng không nhịn được nhíu mày, đến khi ăn một miếng mứt hoa quả Bạch Quả dâng lên mới tốt hơn một chút.

“Vâng, chủ nhân.”

Bạch Quả thấy sắc mặt Trần Giai Uyển quả thật hơi tái nhợt thì nhanh chóng thu dọn đồ đạc, buông màn giường xuống.

Sau khi màn giường màu xanh thẫm buông xuống, Trần Giai Uyển xác nhận lại rằng người bên ngoài không thể nhìn rõ tình hình bên trong mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Đi đến một triều đại như thế này, trong lòng nàng rất sợ hãi.

Nàng học lịch sử chỉ tàm tạm mà thôi, nhưng nàng biết thân phận của cơ thể này, hình như đây chính là Uyển Quý Thái phi của Càn Long, là phi tần trường thọ nhất trong hậu cung Càn Long.

Nghĩ đến đây, lo lắng trong lòng Trần Giai Uyển mới giảm bớt một chút.

Nàng nhớ lại những chuyện trước khi xuyên không. Khi ấy, nàng bị xe tải vượt đèn đỏ tông trúng khi đang đi xem mắt, năm đó mới 27 tuổi đã hương tiêu ngọc vẫn.

Tuy rằng nàng vốn đã 27 tuổi lại được quay trở về năm 17, trẻ hơn những mười tuổi, nhưng trong lòng nàng không hề vui vẻ chút nào.

Nghĩ đến người mẹ lúc ấy không ngừng hối thúc nàng tìm bạn trai, còn sắp xếp đủ loại xem mắt, cả người cha vẫn luôn yêu thương chiều chuộng nàng, Trần Giai Uyển ngay lập tức đỏ hốc mắt, nước mắt ào ạt chảy xuống.

Bây giờ, điều khiến nàng cảm thấy may mắn nhất là nàng không phải con một, còn có anh trai và chị dâu có thể chăm sóc cha mẹ, hy vọng chuyện nàng bất ngờ qua đời sẽ không khiến cha mẹ đau lòng quá lâu.

Trần Giai Uyển từ từ bình tĩnh lại, cảm thấy xuyên thành Uyển Quý Thái phi cũng tốt, người này có tuổi thọ rất cao.

Nàng không nghĩ đến chuyện tranh sủng, chẳng thú vị chút nào. Ở hiện đại có chế độ một vợ một chồng mà nàng còn không muốn kết hôn, nói gì đến xã hội phong kiến lúc này.

Nàng nghĩ, cứ xuôi theo vận mệnh của Uyển Quý Thái phi, làm một người vô hình trong hậu cung cũng tốt.

Lực chú ý của Trần Giai Uyển dần được dời đi, nàng từ từ ngủ say.

Bạch Quả nhẹ nhàng xốc một góc màn giường lên, nhìn thấy Trần Giai Uyển đã ngủ say thì khẽ thở dài trong lòng. Nàng nhanh tay nhanh chân chỉnh lại góc chăn cho Trần Giai Uyển, thử thăm dò độ ấm của túi chườm ấm trong chăn, lúc này mới buông màn giường xuống.

Vừa nãy, nàng nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ, còn nhìn thấy nước mắt trên mặt chủ nhân. Nàng biết chủ nhân là một chủ tử tốt, tính cách hiền lành, dung mạo cũng không tệ, ít nhất đẹp hơn Thuần tần và Hoàng Quý nhân nhiều. Nhưng mệnh của chủ nhân lại kém hơn Thuần tần vài phần, vì tính cách quá trầm lặng nên mới không được sủng ái.

Đều là do ả Hoa Dung kia! Trong lòng Bạch Quả tràn đầy oán niệm với Hoa Dung đã bị điều về Nội Vụ Phủ làm việc nặng.

Trong giấc ngủ mê man, hình như Trần Giai Uyển đã đi vào một chốn thế ngoại đào nguyên.

Đó là một không gian nhỏ có sương mù lượn lờ khắp nơi, ở vị trí trung tâm có một tòa nhà trúc, bên trong được bày trí theo phong cách hiện đại, rộng khoảng chừng một trăm mét vuông. Trong phòng bếp và phòng tắm có đầy đủ nội thất, phía sau còn có một phòng chứa đồ.

Bên trong phòng chứa đồ toàn là dược liệu và vàng bạc châu báu, ngoài ra còn có từng dãy bình ngọc nho nhỏ được bày trên giá.

Trần Giai Uyển tò mò xem qua một lượt. Trên mặt những chiếc bình nhỏ đều được dán nhãn, có ba loại là Mỹ Nhan Hoàn, Giải Độc Hoàn và Cố Bản Hoàn, còn kèm theo cả hướng dẫn sử dụng.

Trước cửa nhà trúc có một miệng giếng, phía sau nhà trúc là một khu vườn, trồng rất nhiều rau củ quả, cây ăn trái và các loại dược liệu.

Trần Giai Uyển đi vào phòng ngủ, nhìn thấy một bức thư nằm trên tủ đầu giường.

Dù còn hơi do dự, nàng vẫn quyết định mở ra xem. Nàng tin rằng bức thư này sẽ nói cho nàng biết về lai lịch của chốn thế ngoại đào nguyên này.

Quả nhiên, trên bức thư này viết rằng, nước giếng trước nhà có một chút linh khí, uống thường xuyên có thể giúp đào thải những tạp chất trong cơ thể, phòng chứa đồ là một không gian tĩnh vô hạn, những thứ được gieo trồng trong thế ngoại đào nguyên khi trưởng thành đều được tự động thu vào phòng chứa đồ.

Nơi thế ngoại đào nguyên này là không gian nhỏ do tiên nhân tiện tay chế tạo ra, chỉ cần là người xuyên không thì đều có một phần vạn khả năng gặp được không gian này. Những chủ nhân trước đây của chốn thế ngoại đào nguyên này cũng gặp được không gian sau khi xuyên không, tất cả họ đều có tuổi thọ rất cao.

Vốn dĩ không gian rất đơn sơ, nhưng sau khi nhận vài vị chủ nhân, đến bây giờ đã trở nên phong phú hơn nhiều.

Trần Giai Uyển thả phong thư xuống, hơi thất vọng.

Nàng còn tưởng thứ thần kỳ như thế này xuất hiện, nói không chừng sẽ có phương pháp nào đó để giúp nàng quay về nhà, nhưng nàng phải thất vọng rồi.

Trần Giai Uyển tỉnh táo lại, nhìn lên nóc giường đầy màu sắc cổ đại, thở dài một hơi.

Được rồi, nếu như có người biết được nàng xuyên không, còn có thứ thần vật đến cỡ này mà vẫn thở ngắn than dài, chắc nàng sẽ bị đánh chết mất.

Trần Giai Uyển không phải người bi lụy, nàng nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng cho tốt. Dưới tình huống không thể về nhà, đối với nàng, việc có được không gian nhỏ này đúng là trăm lợi mà chẳng có hại.

Dựa theo ký ức, nàng biết được Trần gia là quan nhỏ ở Giang Nam, không có quyền lực hay tiền tài gì, những thứ có thể cung cấp cho nàng có giới hạn.

Hơn nữa, tuy rằng nàng còn chưa biết cuộc sống trong hậu cung sẽ như thế nào, nhưng phân lệ của một Thường tại nhỏ nhoi không được sủng ái có hạn, không có tiền bạc sợ rằng phải sống rất khó khăn.

Vàng bạc châu báu trong không gian đã giúp nàng giải quyết được một vấn đề cấp bách. Bây giờ nàng sử dụng chúng, chờ đến sau này, khi nàng trở thành Uyển Quý Thái phi, có nhiều của cải rồi, nàng sẽ học theo những chủ nhân trước đây của không gian, để vào đó vài thứ tốt hơn, để cho chủ nhân sau này của không gian có thể sử dụng.

Trần Giai Uyển nghĩ như vậy, trong lòng thấy hơi yên tâm khi quyết định sử dụng đồ vật trong không gian.