Trước Tuyết Trắng

Chương 4

Trong đầu hắn bỗng nhiên lóe lên một cái tên.

Ashley liếc nhìn hắn một cái, rồi thu dọn giấy bút.

“Ngày mai tôi rảnh.” Hắn gọi phục vụ đến tính tiền. “Làm ơn nhắn lại với người mẫu giúp tôi, ba giờ chiều mai, sảnh Hoa Hồng của Tân Thánh Đường, gặp nhau ở đó.”

Không ai biết là do người mẫu quá chảnh hay do Lâm Liên Tước căn bản không nghe rõ giờ hẹn, tóm lại, hôm sau Ashley đợi mãi đến sáu giờ chiều mới thấy người đó chậm rãi xuất hiện.

Có người nhảy thẳng từ giếng trời vào.

Kẻ đó đi chân trần, giẫm xuống mặt sàn, vẩy tung những giọt đỏ rực.

“Xin lỗi nhé, hầm rượu của Tân Thánh Đường thực sự có quá nhiều loại rượu ngon, uống nhiều quá nên giờ mới tỉnh.” Người nọ nheo mắt cười với anh, khẽ liếʍ ngón trỏ. “Tôi định đi đường tắt qua vườn cây, ai ngờ lại đạp đổ một giỏ nho mới hái.”

Y xoay một vòng trước mặt Ashley rồi dừng lại, nở nụ cười đầy ý vị: “Vậy, ngài thấy tôi thế nào?”

Ashley nhìn người trước mặt.

Người này trang điểm rất đậm, mí mắt phủ kín kim tuyến, cả người phảng phất mùi hoa hồng hòa lẫn với rượu mạnh.

Chói mắt nhất vẫn là mái tóc đỏ rực, như một nhát dao xuyên thủng hoàng hôn, máu tuôn trào thành vết thương diễm lệ.

Sau một khoảnh khắc im lặng, giọng nói của Ashley vang lên trong phòng cầu nguyện.

“Tôi thấy… vô cùng thích hợp.”

Sau đó, bọn họ gặp nhau mỗi ngày.

Không biết Lâm Liên Tước tìm ca kỹ này từ đâu, chắc là khách quen nhiều lắm, vì lần nào Ashley cũng phải chờ rất lâu. Có lúc đối phương đến trong trạng thái say khướt, lớp trang điểm trên mặt đã trôi đi một nửa; có lúc y mặc một chiếc váy đỏ, chơi nhảy ô dưới ánh hoàng hôn, mà mỗi lần nhảy ô đều đi chân trần, bàn chân dính đầy những vệt màu loang lổ; có khi y dựa vào khung cửa sổ, phì phèo điếu xì gà nặng mùi, mà phòng cầu nguyện thì cấm hút thuốc, thế là các giáo sĩ thường xuyên đuổi cả hai ra ngoài. Những lúc như vậy, Ashley liền dựng giá vẽ ở hành lang, nhìn ca kỹ hái một bông hồng, sau đó cuộn cánh hoa lại với lá thuốc, hút thuốc một cách phong lưu tự tại, luôn có một đám đông vây quanh y xem.

Có người nhận ra ca kỹ chính là người mẫu của Ashley. Mộ Đức Lan tôn sùng nghệ thuật, rất nhiều người mẫu có giá cát-xê trên trời, thế là có kẻ bắt đầu lén lút dò hỏi giá cả và lịch trống của y. Mỗi lần như vậy, người kia chỉ cười rồi nói: “Xin lỗi, gần đây tôi kín lịch rồi.”

Sau này Ashley mới biết, loại xì gà mà ca kỹ hay hút gọi là xì gà hoa hồng, một số được sản xuất ngay trong Đế quốc, một số thì tự cuốn. Ở Mộ Đức Lan, hoa hồng có ở khắp nơi, chỉ cần có lá thuốc là có thể cuốn được một điếu ngay trên đường phố.

Có lần anh thấy y bóc một điếu xì gà, cạo lớp kim tuyến trên bao bì vào hộp phấn son.

“Loại xì gà này đắt lắm, nhưng bao bì của nó thì dùng vàng thật.” Y giải thích. Nhìn thấy ánh mắt tò mò của Ashley, y bèn trêu anh: “Muốn thử một điếu không?”