Thập Niên 70: Tôi Sống Lại Trước Khi Bỏ Chồng Bỏ Con

Chương 4: Lời Nhắc Nhở và Giao Tiếp

Giữa không gian sân cũ nơi tuổi thơ in đậm dấu ấn, Thẩm Y Y tiếp tục khắc họa bức tranh gia đình bằng những hành động chan chứa tình mẫu tử. Sau khi giải quyết xong vụ việc của những đứa trẻ tranh giành món cá, nàng quay trở lại cảnh hỗn loạn nơi các con đang hối hả chạy nhảy và la hét. Đột nhiên, tiếng la hét của Thiết Trụ vang lên khiến không khí bỗng trở nên căng thẳng hơn. Đứa trẻ, vốn trước đó thể hiện sự táo bạo, nay lại hoảng hốt khi nhận ra sự hiện diện nghiêm nghị của Thẩm Y Y.

“Cậu muốn đánh ai?” nàng nhẹ nhàng nhưng sắc bén hỏi, ánh mắt lạnh lùng như có thể xuyên qua tâm hồn của đứa trẻ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Thiết Trụ chợt hiểu ra mình đã sai, cúi đầu, lẩm bẩm: “Con… con không đánh ai nữa, bác hai.” Sự thay đổi trong lời nói của Thiết Trụ như một thông điệp nhắc nhở về sự khiêm nhường và ý thức cộng đồng, nhưng cũng là lời cảnh tỉnh đối với những đứa trẻ đã cám dỗ bởi bản tính hiếu động.

Không chần chừ, Thẩm Y Y nhẹ nhàng siết lấy cổ áo Thiết Trụ, khiến đứa trẻ bất đắc dĩ phải chịu một chút mỉa mai. “Cậu bảo là không đánh ai, vậy cậu hãy chứng minh bằng hành động,” nàng nhắc nhở, giọng nói không to nhưng mang đầy quyền uy của người lớn. Ngay lập tức, từ nhóm trẻ xung quanh, tiếng cáo trạng vang lên khi Nhị Bảo lên tiếng: “Mẹ ơi, Thiết Trụ vừa đẩy em trai mà!” Câu nói của Nhị Bảo không chỉ đơn thuần là cáo buộc, mà còn chứa đựng sự lo lắng và mong muốn được bảo vệ từ tình mẫu tử.

Thẩm Y Y không để thời gian vụt qua, cô nhanh chóng yêu cầu đám trẻ dồn về phía mình. “Các con, hãy nghe lời mẹ. Mỗi đứa đều có trách nhiệm với nhau, đừng để những trò nghịch ngợm vô ý làm tổn thương bạn bè hay em nhỏ.” Lời dặn dò của nàng vang lên ấm áp giữa không khí căng thẳng, khiến dàn trẻ chậm rãi im lặng và nhìn về phía người mẹ với ánh mắt tràn đầy tôn trọng.

Không khí trong sân dần trở nên dịu nhẹ hơn khi các đứa trẻ hiểu rằng tình yêu và sự quan tâm của mẹ luôn là nơi an toàn cho chúng. Một chút xíu mâu thuẫn được dàn xếp khi Nhị Bảo, với giọng nói còn non nớt, thề rằng: “Mẹ, con hứa sẽ không làm mẹ buồn nữa. Cha mẹ con nói mẹ sẽ luôn ở bên chúng em mãi mãi!” Lời nói ấy như liều thuốc xoa dịu những vết thương lòng cũ, khiến Thẩm Y Y cảm thấy lòng nhẹ nhõm.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng cẩn thận vuốt sạch bụi bẩn trên mặt các con, nhẹ nhàng hôn lên má từng đứa, truyền vào đó sự an ủi và niềm tin vào tương lai. “Mẹ biết, mẹ đã từng sai lầm, nhưng mẹ sẽ luôn bên cạnh các con, chăm sóc và bảo vệ các con như những đoá hoa mong manh cần được vun tấu,” nàng nói, giọng nói ấm áp lan tỏa khắp không gian. Những tiếng cười vang lên khắp sân, làm tan biến hết những khúc mắc, những lo âu của thời gian đã qua.

Qua đó, Thẩm Y Y không chỉ là người mẹ hy sinh, mà còn là người dạy dỗ, người truyền cảm hứng cho các con hiểu rằng trong cuộc sống, tình thương và sự chia sẻ mới là điều quý giá nhất. Bà nhắc nhở từng đứa trẻ rằng, dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, hãy luôn nhớ rằng gia đình là nơi chốn yên bình và an toàn – nơi mà mọi khó khăn đều có thể vượt qua bằng tình yêu thương chân thành.