Ta Chỉ Là Trọng Sinh Báo Thù, Chư Thần Quỳ Xuống Làm Gì

Chương 4: Muốn Ꮆiết Ta Lại Ꮆiết Không Được, Ta Ấm Ức Thay Ngươi

Khi cây trâm rời khỏi miệng rồi lại di chuyển xuống cổ, cuối cùng Tạ Phi Phi cũng có thể lên tiếng.

Nàng ta bật khóc, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Vương thị đối diện: “Mẫu thân… cứu con…”

Vương thị đau đớn như bị dao cắt vào tim, hận không thể lập tức lột da róc xương Sở Quân ngay tại chỗ.

“Sở Quân, Phi Phi dù sao cũng là muội muội của ngươi! Nó đã làm gì có lỗi với ngươi mà ngươi lại muốn lấy mạng nó?!”

Những người xung quanh nhìn Sở Quân với ánh mắt đầy căm ghét và kinh hoàng.

“Yêu tinh vẫn là yêu tinh, sớm muộn gì cũng khiến gia tộc đại loạn…”

“Nhìn bộ dạng của cô ta bây giờ chẳng khác nào một ác quỷ! Nghe nói khi cô ta ra đời, đã hút cạn sinh khí của mẹ ruột là Trưởng Công chúa, khiến người thành xác khô. Đúng là loại nghiệt chủng trời sinh!”

“Chả trách đến giờ Hoàng thượng và Thái hậu vẫn không thèm đoái hoài đến cô ta.”

“Hầu gia cũng quá nhân từ rồi, lẽ ra năm đó nên gϊếŧ cô ta luôn cho xong.”

Đám hạ nhân khe khẽ bàn tán, nhưng những lời này vẫn không thoát khỏi tai Sở Quân.

Nàng vẫn giữ nguyên nụ cười, ừm, không ngờ những lời chửi rủa này lại quen tai đến vậy.

Nàng liếc nhìn đám người vừa mở miệng, khẽ bật cười khinh miệt.

Con mắt phải đỏ rực như thể có máu sắp chảy ra, ánh nhìn đầy khinh thường đâm thẳng vào tim gan bọn họ, khiến tất cả đồng loạt rùng mình.

Cảm giác như đang đối diện với một con quỷ từ đáy vực sâu, nỗi sợ hãi tràn ngập, tim đập loạn xạ, không ai dám thở mạnh.

Nàng nghe thấy rồi…

Yêu tinh này nghe thấy rồi!

"Sở Quân! Ngươi rốt cuộc có còn là con người không?!"

Vương thị gào lên thê lương: "Hầu gia nhân từ nuôi ngươi khôn lớn, đây chính là cách ngươi báo đáp sao?! Phi Phi với ngươi không thù không oán..."

"Phụt—"

Sở Quân bật cười thành tiếng, tay khẽ run, đầu trâm bạc lại cứa thêm một vết rách trên mặt Tạ Phi Phi.

Tiếng hét còn chưa kịp bật ra.

Sở Quân chậm rãi nói: "Đã bảo rồi, ta nhát gan lắm, tay cũng không vững. Nếu còn hét nữa, ta thật không biết tiếp theo trâm này sẽ đâm vào đâu đâu."

Tạ Phi Phi cắn chặt môi, không dám kêu thêm một tiếng.

Vương thị cũng lấy tay che miệng mũi, ánh mắt ngập tràn hận thù.

Một giọng nam uy nghiêm đột ngột vang lên, mang theo áp lực trấn áp linh hồn người khác.

Nhiều người tại hiện trường lảo đảo, còn đám nô bộc bình thường thì lập tức quỳ rạp xuống đất.

"Sở Quân! Lá gan ngươi cũng to thật! Còn không mau thả muội muội của ngươi ra?!"

Người nam tử khoác triều phục màu đỏ sẫm, một thân quan bào văn sĩ, khuôn mặt âm trầm nhưng đường nét sắc sảo đoan chính. Nếu trẻ lại hai mươi tuổi, hẳn có thể dựa vào nhan sắc mà ăn bám nữ nhân.

Người đến chính là Bình Dương Hầu, Tạ Tuấn!

Cũng chính là "phụ thân trên danh nghĩa" của Sở Quân.

"Cha!!"

Tạ Phi Phi bị tiếng quát ấy làm cho đầu óc choáng váng, nhưng khi nhận ra người vừa đến chính là cha ruột của mình, nàng ta lập tức như thấy được cứu tinh.

Nếu không phải vì không thể cử động, chắc chắn Tạ Phi Phi đã lao thẳng đến chỗ ông.

Sắc mặt Tạ Tuấn âm trầm bất định.

Vừa rồi, ông đã dùng linh lực trong tiếng quát, những kẻ tu vi thấp hơn ông chắc chắn sẽ bị choáng váng, thần trí mơ hồ trong chốc lát.

Nhưng đối diện...

Sở Quân vẫn đứng đó, hoàn toàn bình thản, mắt phải đỏ như máu, mắt trái lại trong suốt tỉnh táo, hiển nhiên không hề bị ảnh hưởng.

Trong lòng Tạ Tuấn chấn động, nhưng lúc này không phải là lúc suy xét chuyện đó.

"Sở Quân! Ngươi định nghịch luân bất hiếu sao? Nghe không hiểu lời vi phu nói à?!"

Sắc mặt ông lạnh băng: "Nếu ngươi còn không buông tay, đừng trách bổn hầu không nể tình phụ tử!"

Sở Quân nhướng mày, tỏ ra vô cùng kinh ngạc: "Tình phụ tử? Hầu gia từng có thứ đó với ta sao? Ở đâu thế?"

"Nghịch nữ!"Ánh mắt Tạ Tuấn sắc bén như tia chớp, sát khí hiện rõ trên mặt, dường như đã sẵn sàng ra tay.

"Ta nói này, Hầu gia."

Sở Quân lười biếng lên tiếng, thản nhiên cắt ngang lời ông: "Ông miệng thì nói ta là con gái của ông, nhưng trong mắt ông, hình như chỉ có mỗi Tạ Phi Phi thôi nhỉ?"

Tạ Tuấn khựng lại, cơn giận đột ngột chững lại trong thoáng chốc.

"Ta nghĩ mãi mà thấy lạ, bộ dạng thảm hại của Tạ Phi Phi lúc này, chắc vẫn chưa thê thảm bằng ta đâu?"

Nàng nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên, nụ cười chế giễu đến cực hạn.

Ánh mắt Tạ Tuấn khẽ lóe lên, lúc này mới thật sự nhìn kỹ bộ dạng của Sở Quân.

Thực ra, ngay từ đầu ông đã thấy, chỉ là không để tâm mà thôi.

Thiếu nữ cả người đầy vết máu khô bẩn, trông chẳng khác gì một tên ăn mày đầu đường xó chợ.

Nửa bên mặt phải đầy vết máu khô bám dính cùng với bụi đất, mắt phải lại đỏ rực đến đáng sợ.

Nhìn không ra là người hay quỷ!

Nhưng dù vậy, đôi mắt nàng vẫn sáng rực đến kinh người, như một lưỡi dao sắc bén lóc tận xương, đâm thẳng vào lòng người khác.

"Ngươi... bộ dạng quỷ quái này rốt cuộc là sao?"

Tạ Tuấn nhíu mày, trong giọng nói không che giấu nổi vẻ ghê tởm.

"Vậy thì phải hỏi con gái ngoan của ông rồi."

Sở Quân cười lạnh, trong tiếng cười mang theo hơi thở băng giá: "Ta thành ra thế này, tất cả đều nhờ ơn cô ta ban tặng."

"Ngươi vu oan hãm hại!"

Vương thị giận dữ quát lên: "Phi Phi từ nhỏ đã lương thiện, ngay cả con kiến cũng không nỡ gϊếŧ, huống hồ ngươi có tu vi cao hơn nó rất nhiều, nó làm sao hại được ngươi?"

Lời này vừa thốt ra, những người xung quanh lập tức gật đầu đồng tình.

"Cô ta có làm hay không, Hầu gia tự mình hỏi chẳng phải sẽ rõ sao?"

Sở Quân nhướng mày, cười nhạt: "Hầu gia là văn quan tu luyện Nho đạo, tu vi đã đạt đến bậc trăm cấp, có thể sử dụng Chân Ngôn Thuật."

"Thật hay giả thì hỏi một câu là rõ ngay."

Nàng quay đầu, nhìn thẳng vào Tạ Phi Phi: "Tạ Phi Phi, cha ngươi dám hỏi, còn ngươi có dám trả lời không?"

Sở Quân dùng trâm bạc nâng cằm Tạ Phi Phi lên.

Tạ Tuấn rõ ràng không tin con gái cưng của mình có thể làm ra chuyện đó, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Tạ Phi Phi, tim ông đột nhiên giật mạnh.

Không chỉ mình ông, mà tất cả những người xung quanh đều thấy rất rõ ràng.

Tạ Phi Phi đang sợ hãi. Nàng ta khẽ lắc đầu, ánh mắt hoảng loạn không dám nhìn thẳng.

Nàng ta không dám…

Ánh mắt mọi người bắt đầu có chút dao động, xen lẫn vài phần nghi ngờ.

Lẽ nào…

"Phụ thân, người đừng tin cô ta! Cô ta đang vu oan cho con!"

Tạ Phi Phi không thể để mọi người biết những chuyện mình đã làm, bất chấp tính mạng vẫn còn nằm trong tay Sở Quân, nàng ta vội vàng kêu lên, hoảng hốt biện bạch: "Là cô ta ghen tị vì phụ thân thương yêu con, nên đã lừa con đến vách núi! Nếu không phải biểu ca Thiên Tứ tình cờ đi ngang qua thì con đã bị cô ta hại chết rồi!"

"Là biểu ca đã đánh cô ta rơi xuống vực, tất cả những chuyện này… đều là để cứu con…"

"Đại tỷ, tha cho ta đi… Ta không có ý muốn hại tỷ, ta cũng chỉ là tự vệ mà thôi…"

Tạ Phi Phi khóc nức nở, trước tiên đem mọi tội lỗi đổ hết lên đầu Hứa Thiên Tứ.

Dù sao thì biểu ca Thiên Tứ thương nàng ta nhất, chắc chắn sẽ không so đo với nàng ta chuyện này.

Hơn nữa, viên Hóa Linh Tán kia đúng là do biểu ca đưa cho Sở Quân uống.

Gương mặt đẫm nước mắt của nàng ta trông yếu đuối đáng thương vô cùng.

Có phụ thân ở đây, nàng ta không còn gì phải sợ nữa.

Dù Sở Quân đang khống chế nàng ta thì sao chứ? Thứ tiện chủng này tuyệt đối không phải đối thủ của cha nàng ta!

Tạ Phi Phi không còn tâm trí nghĩ xem Sở Quân làm sao có thể sống sót trở về, lúc này nàng ta chỉ muốn bảo toàn tính mạng!

Tạ Tuấn không phải kẻ vô dụng. Từ phò mã bị đưa đến ở rể mà trèo lên được vị trí Hầu gia quyền quý, nếu không có chút bản lĩnh thì đã chết từ lâu rồi. Tạ Phi Phi có nói dối hay không, ông nhìn là biết ngay!

Nhưng lúc này, những điều đó không quan trọng.

Quan trọng là danh tiếng của Tạ Phi Phi tuyệt đối không thể bị tiện chủng này hủy hoại!

"Sở Quân, lần này là con sai rồi."

Tạ Tuấn trầm mặt, giọng nói nghiêm khắc: "Đường đường là trưởng tỷ, sao có thể ghen ghét muội muội ruột thịt? Muội con cũng chỉ vì tự vệ mới đẩy con xuống vách núi."

"Con chịu chút khổ cực nhưng vẫn còn sống, thế mà không biết hối lỗi, trở về phủ lại còn ra tay tàn độc!"

Sở Quân thản nhiên nhìn ông ta, ý cười chưa bao giờ tắt.

Nàng đã sớm đoán được Tạ Tuấn sẽ phản ứng thế nào.

"Hầu gia đang suy tính xem, loại yêu tinh như ta, vẫn là chết đi thì tốt hơn đúng không?"

"Nhất là một yêu tinh như ta vừa trở về đã phát điên, ra tay độc ác với muội muội ruột, nói không chừng chính là bị tâm ma chi phối, nếu chẳng may bị đánh chết, rồi tuyên bố ra ngoài rằng ta vì tâm trí rối loạn mà chết…"

"Nghe cũng hợp lý đấy nhỉ?"

Nàng cười nhẹ, ánh mắt lại sắc như dao: "Nhưng không được đâu, Hầu gia."

"Nếu ta chết, thì ông cũng xong đời."

Sở Quân nửa cười nửa không, nhìn Tạ Tuấn đầy vẻ trào phúng: "Trước khi về phủ, ta cố ý đi một vòng quanh Vương đô, bây giờ toàn bộ dân chúng trong thành đều đã tận mắt chứng kiến bộ dạng thê thảm của yêu tinh ta đây."

"Ồ, trước khi về phủ, ta còn ghé qua Ứng Thiên Nha, đệ đơn kiện và đánh trống kêu oan nữa đấy. Chắc không bao lâu nữa, người của phủ nha sẽ đến thôi."

"Nếu ta chết ngay lúc này, ông đoán xem dân chúng sẽ nói gì về ông? Về bảo bối của ông?"

"Họ có nghĩ rằng ông sợ lộ chuyện, nên gϊếŧ người diệt khẩu không nhỉ?"

Sở Quân nhếch môi, ý cười dần nhạt đi, ánh mắt lạnh lẽo tựa đao kiếm: "Hầu gia, ông đừng quên…Dù ta không được sủng ái thế nào thì ta vẫn mang họ Sở, vẫn là người của Sở thị hoàng tộc!"

"Người của Sở thị, chỉ có hoàng thất mới được định đoạt sống chết! Đó là thiên quy!"

Nàng ngừng một chút, rồi lại cười nhẹ, giọng nói mềm mại mà sắc bén như gai nhọn: "Vậy ông có đủ tư cách không, Phò mã phụ thân của ta?"

Sắc mặt Tạ Tuấn lập tức đen kịt, tức đến mức suýt phun ra ba thước máu già!

Cả đời này, điều Tạ Tuấn căm hận nhất chính là bị người ta gọi là Phò mã!

Ông ta là Văn Viễn Hầu! Không phải thứ con rể vô dụng trèo cao từ cái xó xỉnh nghèo nàn nào đó!

"Haizz..."Sở Quân chậm rãi thở dài, ánh mắt mang theo chút thương hại mà liếc nhìn ông ta:"Tức giận lắm nhỉ? Rõ ràng muốn gϊếŧ ta nhưng lại không thể ra tay."

"Phò mã phụ thân à, ta thật sự thấy oan ức thay cho ông đấy."

"Phụt—!!!"Tạ Tuấn tức đến mức phun ra một ngụm máu già.

Lần này là thật sự nhịn không nổi nữa!