Thái Hậu Khó Lấy Lòng

Chương 2

"Cô nương, để tôi giúp cô xách hành lý nhé?" Người mở lời là một phụ nữ trung niên gầy gò, sắc mặt vàng vọt.

Cô gái giật mình hoàn hồn, định bụng từ chối, nhưng ánh mắt lại dừng trên bé gái đang nấp sau lưng người phụ nữ. Con bé chỉ cao ngang đầu gối mẹ, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn cô đầy vẻ dè dặt.

Có lẽ vì không chen chân được với đám đàn ông lực lưỡng, bà đành thử vận may, mong gặp được người tốt bụng giúp đỡ.

Cô nhìn hai mẹ con, lòng trắc ẩn trào dâng, bèn đưa chiếc vali da không quá nặng trong tay cho người phụ nữ. "Vậy làm phiền bà rồi."

Xuống tàu, cô đưa cho người phụ nữ một ít tiền, người phụ nữ vừa mừng vừa ái ngại, vội vàng xua tay: "Vali nhẹ hều, không cần nhiều đến vậy đâu cô nương."

Nhưng cô kiên quyết, người phụ nữ đành nhận lấy. Đoạn, cô ngồi xổm xuống, nhét vào tay bé gái một đồng tiền lớn cùng một viên kẹo bọc giấy. Con bé rụt rè nhìn mẹ, không biết có nên nhận hay không. "Mẹ..."

"Cô nương, sao có thể như vậy..."

"Đây là quà cho con bé." Ánh nắng ban mai phản chiếu trên mặt sông lấp lánh, cô gái đứng thẳng dậy nói. "Tôi phải đi rồi."

"Chị ơi..." Bé gái bỗng nắm lấy vạt áo cô.

Người phụ nữ thoáng bối rối, sợ con bé làm bẩn y phục sạch sẽ của cô, nhưng cô chỉ mỉm cười dịu dàng xoa đầu con bé. "Nhất định phải ngoan ngoãn lớn lên nhé."

Trong thời buổi ngoại bang dùng tàu chiến và đại bác để mở toang cánh cửa đất nước này, ngay cả việc sinh tồn của dân thường cũng trở nên vô cùng gian nan.

Ánh sáng rọi lên khuôn mặt rạng rỡ của bé gái, càng thêm tươi tắn. "Con nhớ rồi, chị ơi."

Trong phủ Tổng đốc, cách khu thương mại Quảng Châu không xa, ánh nắng xuyên qua những ô gạch hoa trên tường, chiếu xiên vào căn phòng.

"A Tâm, mấy giờ rồi?"

Cô hầu gái liếc nhìn đồng hồ nước. Dòng nước từ từ chảy từ bình cao xuống bình thấp, đến khi đầy chiếc bình cuối cùng. Theo mực nước dâng lên, cây thước cắm trên mặt nước cũng dần nổi lên.

"Tiểu thư, đã giờ Mão bảy khắc rồi ạ." A Tâm bước vào phòng, cầm lấy chiếc lược gỗ trên bàn trang điểm.

"Phụ thân nói hôm nay có tàu buôn của người Tây cập cảng, ta muốn đến hiệu buôn xem thử. Đến Quảng Châu lâu như vậy rồi mà ta vẫn chưa được đi lần nào." Vị tiểu thư nói.

"Nhưng lão gia dặn dạo này Quảng Châu bất ổn, người không nên ra ngoài ạ." A Tâm lo lắng can ngăn.

"Chỉ đi xem một chút thôi mà." Tiểu thư xoay người, chắp hai tay, vẻ mặt đáng thương nhìn cô hầu gái. "A Tâm, muội cầu xin tỷ đó."