An Vân Tịch đã chết.
Lúc nàng chết, trong lòng còn ôm thi thể không nguyên vẹn của người yêu nàng nhất...
...
Nhiệt lưu cuồn cuộn, màn trướng đỏ thẫm tung bay.
An Vân Tịch cảm thấy bản thân như vừa trải qua một cơn ác mộng, lại giống như côn trùng sống ngắn ngày dập dềnh giữa biển khơi, chẳng thể tìm được bờ.
Hàng mi khẽ run, nàng gắng gượng mở mắt ra, trước mắt từ một mảng tối đen dần trở nên mờ mờ ảo ảo, thấp thoáng một gương mặt quen thuộc gần trong gang tấc...
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt nam nhân trước mắt, An Vân Tịch theo bản năng đưa cánh tay mềm nhũn lên, siết chặt hắn vào lòng.
"Vương gia... A Tẫn!"
Nước mắt ngay lập tức trào ra, nàng gần như không suy nghĩ chút nào mà đưa mình tiến tới, hơi ngửa đầu lên, hôn lên đôi môi mỏng của nam nhân trước mặt...
Ký ức trước khi mất đi ý thức vẫn còn in rõ trong đầu nàng.
Nàng nhớ, một mình hắn tự rơi vào bẫy mà kẻ khác lấy nàng làm mồi giăng ra, cố gắng đưa nàng phá vòng vây thoát ra ngoài...
Còn nhớ ngay khi mưa tên lao tới như thác, hắn lấy thân xác phàm trần che chắn nàng trong lòng, nhẹ giọng dỗ dành: "Tịch Nhi, đừng sợ."
Mũi tên rỉ sét xuyên qua thân thể hắn, máu không ngừng rỉ ra từ những khe hở trong bộ giáp của hắn...
Khoảnh khắc ấy, hắn hóa thành Tu La, lấy thân làm khiên, lấy đao trong tay làm lưỡi hái sinh tử, cứng rắn đưa nàng phá vòng vây của hàng nghìn người.
Hắn tưởng lấy mạng đổi mạng thì có thể bảo toàn mạng sống cho nàng, nhưng hắn không biết rằng, trước khi hắn tới, nàng đã bị người mà nàng từng tin tưởng nhất hạ độc, sớm đã không sống nổi...
Lăng Phong Tẫn... đường đường là Nhϊếp Chính Vương nắm giữ binh quyền mấy chục vạn đại quân Bắc Lăng Quốc, sao hắn lại ngốc như vậy chứ!
Đôi môi mềm mại vừa chạm vào cánh môi mỏng lành lạnh ấy. Thế nhưng, An Vân Tịch lại không nhận được bất kỳ phản ứng nào.
Toàn thân nam nhân trước mặt bỗng chốc căng chặt, trong đôi mắt phượng sâu thẳm sắc bén vụt qua một tia mờ tối.
Lăng Phong Tẫn hơi sửng sốt nằm nguyên tại chỗ, ánh mắt thâm trầm như đáy biển dừng lại trên gương mặt tuyệt sắc ửng hồng dưới ánh nến kia.
Làn da trắng lạnh của Lăng Phong Tẫn còn vương một lớp mồ hôi mỏng, hồi lâu sau, môi hắn tách ra, hắn đưa tay nâng cằm An Vân Tịch lên.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, trong vẻ tuấn mỹ lại ẩn chứa mấy phần lạnh lẽo sắc bén, như thể muốn nhìn thấu rốt cuộc nữ tử trước mắt đang nghĩ gì.