Trúc Mã Lại Chọc Tôi Cười Rồi

Chương 2: Cậu không uống sữa à?

Lần đầu tiên Hứa Triều Vũ và Chu Trường Hạ gặp nhau…

Kết thúc bằng việc cả hai bị cô giáo gọi phụ huynh.

Cô giáo nhìn hai cục bông nhỏ trước mặt, mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng thì giật cả mình, cô tưởng bọn trẻ đánh nhau.

Hứa Triều Vũ ngẫm nghĩ một lúc rồi nghiêm túc mách cô:

“Cậu ấy đẩy đổ tháp gỗ của con. Cậu ấy là bạn nhỏ hư.”

Chu Trường Hạ vừa khóc vừa cuống quýt giải thích:

“Không… không phải…”

Nhưng giọng cậu ấy quá nhỏ, lạc hẳn trong tiếng nức nở.

Hứa Triều Vũ nghe không rõ, tò mò nghiêng đầu:

“Miệng cậu đang mấp máy kìa.”

Chu Trường Hạ: “…”

Hu hu hu.

Vậy là cô giáo nắm tay hai đứa trẻ, mỗi tay kéo một đứa, rồi dẫn chúng ra phòng nghỉ để tìm cách gọi phụ huynh đến.

Trước khi ba mẹ tới, Hứa Triều Vũ và Chu Trường Hạ ngồi trên chiếc ghế sofa mềm mại, mỗi đứa ôm một chai sữa nhỏ.

Hứa Triều Vũ uống rất vui vẻ, đôi chân đung đưa qua lại.

Còn Chu Trường Hạ lại cúi rụt cổ, dè dặt đảo mắt nhìn quanh phòng, tay nhỏ siết chặt chai sữa vào lòng, thân mình co rúm lại, như thể muốn rúc hẳn vào ghế sofa.

Ngay cả bộ phim hoạt hình đang chiếu trước mặt cũng chẳng khiến cậu ấy bận tâm.

Cô giáo vốn đã biết Chu Trường Hạ là một cậu nhóc cực kỳ nhút nhát, giọng nói nhỏ xíu, gan cũng tí tẹo.

Vậy nên, chuyện cậu bé này đẩy đổ tháp gỗ của người khác thực sự làm cô giáo rất ngạc nhiên.

Hôm nay là ngày đầu tiên Chu Trường Hạ đến trường mẫu giáo.

Từ lúc bước chân vào lớp, cậu ất đã mím chặt môi, gương mặt nhỏ nhắn căng thẳng đến mức đỏ bừng.

Đôi mắt thì cứ cụp xuống, không dám nhìn ai.

Cậu ấy rất sợ người lớn.

Cũng không thích những bạn nhỏ cao hơn mình.

Sở dĩ cậu chủ động đến gần Hứa Triều Vũ…

Là bởi vì cậu ấy đang ngồi.

Im lặng.

Và cô đơn.

Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng cảm thấy… rất giống mình.

Nhưng… kết quả của lần chủ động ấy lại vô cùng thê thảm.

Chu Trường Hạ ngồi trên ghế, trốn trong góc sofa, lòng thầm nghĩ:

“Sau này mình sẽ không bao giờ đến gần bạn nhỏ nào nữa.”

Rõ ràng trước khi đi học, cậu ấy đã hứa với ba rằng sẽ cố gắng kết bạn.

Thế mà bây giờ… chỉ có thể như thế này thôi.

Chu Trường Hạ vừa tủi thân vừa sợ hãi.

Cậu ấy siết chặt chai sữa trong tay, rúc người vào ghế, im lặng chờ ba đến đón.

Trong đầu cậu ấy chỉ có duy nhất một ý nghĩ:

Phải nói với ba rằng… con không muốn học ở trường này nữa.

Cậu nghĩ rằng những bạn nhỏ này rồi cũng sẽ bắt nạt mình thôi.

Hứa Triều Vũ đung đưa đôi chân ngắn ngủn, uống hết chai sữa rồi để sang bên cạnh, sau đó bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó để chơi.

Thế là… cậu nhìn sang Chu Trường Hạ.

Chu Trường Hạ: “…”

Phản ứng đầu tiên của cậu ấy là trốn ngay lập tức.

Nhưng Hứa Triều Vũ nhanh tay túm lấy dây đeo quần yếm của cậu ấy, kéo mạnh về phía mình.

Bạn nhỏ có sức mạnh vượt trội đã lôi Chu Trường Hạ đến sát bên cạnh.

Chu Trường Hạ ngồi ngây ra, mặt mũi ngơ ngác.

Sau đó… dần dần, cậu ấy trở nên tuyệt vọng.

Cậu ấy cúi gằm đầu, hai tay bịt chặt tai, chuẩn bị tinh thần bị đánh.

Qua khóe mắt, cậu ấy thấy bàn tay nhỏ của Hứa Triều Vũ giơ lên.

Chu Trường Hạ cắn môi, nhắm tịt mắt lại, lặng lẽ chờ đợi.

Bởi vì ngoài cách đó ra, cậu ấy không biết phải làm gì khác.

Nhưng bàn tay mềm mại của Hứa Triều Vũ chỉ nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay đang che tai của cậu ấy.

Rất nhẹ, rất ấm.

“Cậu đau tai à?”

Chu Trường Hạ sững sờ.

Thực ra Hứa Triều Vũ định hỏi tại sao cậu ấy lại đẩy ngã tháp gỗ của mình.

Bởi vì mẹ đã dạy rằng, khi gặp chuyện gì cũng phải hỏi rõ lý do.

Giống như lần trước, cậu lỡ làm đổ chai nước của mẹ.

Nếu chỉ là vô tình, cậu có thể tha thứ cho bạn nhỏ này.

Chu Trường Hạ ấp úng: “K… không… không đau…”

Hứa Triều Vũ không hỏi tại sao Chu Trường Hạ cứ lắp bắp, mà hỏi:

“Thế… tại sao cậu lại đẩy tháp gỗ của mình?”

Vừa nãy, cậu giận quá nên chẳng thèm hỏi.

Nhưng bây giờ uống hết sữa rồi, tâm trạng tốt hơn, có thể hỏi một chút.

Chu Trường Hạ cúi đầu: “X… xin lỗi…”

Cậu ấy không biết phải trả lời ra sao.

Bởi vì cậu ấy chưa bao giờ nói chuyện với bạn nhỏ nào nhiều như thế này.

Thành ra lại càng lúng túng, nói năng cà lăm.

Chu Trường Hạ biết mình nói lắp nghe không hay chút nào… Thế nên cậu ấy chọn cách im lặng, không dám mở miệng nữa.

Hứa Triều Vũ nghe thấy lời xin lỗi nên không giận nữa, ngồi lắc lư chân bên cạnh:

“Cậu không uống sữa à?”

“…”

“Có phải cậu muốn chơi tháp gỗ của mình không?”

“…”

“Lần sau nếu muốn chơi, cậu phải nói với mình, không được đẩy, làm thế là không tốt đâu. Mẹ mình bảo vậy đấy. Bởi vì nếu mình đẩy tháp gỗ của cậu, cậu cũng sẽ buồn mà.”

Lúc này, Chu Trường Hạ mới lí nhí nói:

“Kh… không có…”

Hứa Triều Vũ bỗng hiểu ra:

“À, cậu không có tháp gỗ chơi hả?”

Chu Trường Hạ gật đầu.

Hứa Triều Vũ bày ra vẻ mặt đầy thương cảm.

Thật đáng thương.

Bạn nhỏ này không có tháp gỗ để chơi.