Rất nhiều triết gia dành cả đời để suy ngẫm ba câu hỏi: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Bản chất của thế giới này là gì?
Thế nhưng, Hứa Triều Vũ đã bắt đầu nghĩ về những điều này từ khi cậu mới năm tuổi.
Ngay khoảnh khắc Chu Trường Hạ đẩy đổ tháp gỗ của cậu.
Hứa Triều Vũ là một cậu bé cực kỳ nghiêm túc. Cậu có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt cũng tròn xoe, là một nhóc con vừa mềm mại vừa đáng yêu, như viên kẹo nếp dẻo thơm.
Nhưng đừng để vẻ ngoài đánh lừa, từ nhỏ Hứa Triều Vũ đã cảm thấy nhất định mình sẽ làm nên chuyện lớn.
Ví dụ như việc tự tay lắp ghép bộ tháp gỗ theo đúng hình mẫu trong sách hướng dẫn.
Vì mục tiêu đó, cậu đã dành trọn một tháng, từ chối sự giúp đỡ của ba mẹ, nghiêm túc ngồi một góc trong nhà trẻ, lặng lẽ xếp từng mảnh ghép.
Cậu cũng từ chối lời mời của những bạn nhỏ khác khi họ muốn chơi cùng.
Bởi vì, Hứa Triều Vũ là một người rất kiên định.
Nhưng rồi, cậu bé kiên định đến mức không ngại ngồi khoanh chân trên nền đất đầy bùn, cậu bé nghiêm túc đến mức cả trường mầm non không ai dám chọc vào… lại bị một bạn nhỏ mới đến đẩy đổ tháp gỗ.
Thực ra, Hứa Triều Vũ không phải là đứa trẻ hay khóc. Nhưng cậu mới năm tuổi thôi.
Khi nhìn thấy những mảnh ghép vương vãi trên mặt đất, cậu ngước mắt nhìn Chu Trường Hạ, cậu bạn đang mặc chiếc quần yếm bò kia…
Hứa Triều Vũ bỗng “Oa” lên một tiếng, bật khóc nức nở.
Chu Trường Hạ bối rối, ngón tay nhỏ siết lại đầy căng thẳng.
Bị Hứa Triều Vũ khóc dọa sợ, cậu ấy lắp bắp:
“Cậu… cậu… cậu đừng khóc…”
Nhưng giọng Chu Trường Hạ quá nhỏ, Hứa Triều Vũ hoàn toàn không nghe thấy, cũng chẳng thèm nghe.
Trong đầu cậu bây giờ chỉ có hình ảnh tháp gỗ đổ sụp, tựa như những chiếc lá rơi rụng giữa mùa đông.
Hứa Triều Vũ từng hỏi mẹ:
“Sao lá cây lại rụng vào mùa đông ạ?”
Mẹ cậu bảo:
“Vì mùa đông đến, lá cây rụng là điều không thể thay đổi.”
Bây giờ, mùa đông của Hứa Triều Vũ đã đến rồi.
Tháp gỗ đổ sụp.
Thế là Hứa Triều Vũ lại càng khóc to hơn.
Chu Trường Hạ đứng yên một lúc, suy nghĩ gì đó.
Dường như can đảm của cậu ấy đã tiêu tán hết ngay khi quyết định bước đến chỗ Hứa Triều Vũ.
Giờ đây, cậu ấy cũng bắt đầu hít hít mũi, nước mắt lặng lẽ dâng đầy trong mắt.
Những giọt lệ to tròn lăn dài trên má, rơi từng giọt xuống như chuỗi hạt đứt đoạn.
Nếu Hứa Triều Vũ là tiếng mưa rào mùa hè, ồn ào, dồn dập…
Thì Chu Trường Hạ lại là một cơn lũ âm thầm, khóc lặng lẽ nhưng dai dẳng, nước mắt rơi còn nhiều hơn cả người ngồi khóc trước mặt.
Khác biệt lớn nhất chính là, cậu bé này khóc rất chăm chú.
Cậu ấy rất nghiêm túc, y như lúc Hứa Triều Vũ cặm cụi xếp tháp gỗ vậy.
Tiếng khóc của Hứa Triều Vũ dần nhỏ lại.
Cậu chớp chớp đôi mắt to tròn, tò mò nhìn Chu Trường Hạ đang vừa thút thít vừa im lặng rơi nước mắt.
Cậu nhớ rất rõ, trước đây mình chưa từng thấy bạn nhỏ này.
Và cậu cũng chưa từng gặp ai có thể khóc nhiều đến thế.
Thật thú vị.
Hứa Triều Vũ có một ưu điểm: Rất nghiêm túc.
Nhưng cũng có một nhược điểm: Một khi không nghiêm túc nữa, cậu sẽ rất dễ bị phân tâm.
Hiện tại, cậu đã hoàn toàn bị cậu bạn “làm bằng nước” này thu hút rồi.
Càng lúc càng tò mò.
Và… tay bắt đầu ngứa ngáy.
Muốn chọc thử.
Khoảnh khắc đó, Chu Trường Hạ mãi mãi không thể quên.
Cậu bé đáng yêu trước mặt nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt tròn xoe.
Sau đó bò dậy từ dưới đất, tiện tay bôi đám bùn dính trên mặt mình lên mặt Chu Trường Hạ.
Chưa dừng lại ở đó, cậu còn kéo dây đeo quần yếm của cậu ấy, khuôn mặt ngây thơ cất tiếng hỏi:
“Cậu làm bằng… nước mắt hả?”
Cậu bé ưa sạch sẽ, Chu Trường Hạ, hoàn toàn ngơ ngác.
Và cuối cùng, cậu cũng bật khóc thành tiếng.