Cuối cùng Sở Vọng vẫn không đợi được Đới Trì Quan đến. Nhưng bánh hoa lê năm nay ngọt mà không ngấy, cậu vừa ăn vừa uống trà đến no căng cả bụng, nỗi trống vắng trong lòng cũng vơi đi phần nào.
Không ai quản cậu, thế là cậu lén bỏ bữa tối. Thiếu niên nằm ườn trên giường, một tay xoa bụng, một tay nắm miếng ngọc bội thủ thỉ chuyện trò.
“Rốt cuộc ngươi là thứ gì vậy?”
Cuối cùng cũng đến câu hỏi mà hầu như ký chủ nào cũng hỏi. Trình Diễn đã chuẩn bị sẵn sàng, đưa ra một câu trả lời nằm trong phạm vi hiểu biết của Sở Vọng: “Ta là một miếng ngọc bội đã khai thông linh trí, thông hiểu cổ kim. Sư trụ trì đưa ta cho cậu là vì thấy cậu sắp gặp nạn, muốn ta giúp cậu.”
Việc sắp xếp một thân phận hợp lý cho mình trong thế giới này là bài học bắt buộc của mọi hệ thống, không đạt điểm tuyệt đối thì không thể tốt nghiệp.
Sở Vọng ngẩn ra: “Sắp gặp nạn á... Chẳng lẽ, chẳng lẽ có liên quan đến Trì Quan sao?”
Trình Diễn thầm nghĩ, nhóc ngốc này cũng không đến nỗi ngốc lắm.
Ánh mắt Sở Vọng thoáng vẻ lo lắng: “Có phải Trì Quan sẽ gặp nguy hiểm, nên ngươi mới muốn ta tránh xa huynh ấy không? Trì Quan sẽ gặp nguy hiểm gì vậy? Xin ngươi cứu huynh ấy đi mà!”
"..."
Nếu ngọc bội có thể nuốt nước bọt, chắc Trình Diễn đã bị nước bọt của mình sặc chết!
Trình Diễn đã từng gặp quá nhiều kẻ giả tạo, nhưng một người ngây thơ đến mức này quả thật hiếm thấy.
Anh biết Sở Vọng tin tưởng Đới Trì Quan hơn là tin một miếng ngọc bội kỳ quái, nhất thời khó mà thay đổi suy nghĩ của cậu.
Trình Diễn nghĩ ngợi, đoạn đáp: “Ta không thể tiết lộ quá nhiều về những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai. Hơn nữa, trên thế gian này chỉ có cậu mới có thể giao tiếp với ta, ta cũng chỉ có thể giúp cậu chứ không thể trực tiếp can thiệp vào số mệnh của người khác.”
Nhìn thấy sự thất vọng và bối rối trong mắt vị Tiểu Quận vương thanh tú đáng yêu, Trình Diễn không khỏi nhếch mép cười, đoạn nói tiếp: “Nhưng cậu có thể dựa vào bản thân để cứu người mà cậu muốn cứu.”
Mắt Sở Vọng sáng rỡ, nắm chặt miếng ngọc bội thảng thốt kêu lên: “Ta có thể sao? Ta phải làm thế nào!”
Giọng nói trầm thấp của Trình Diễn vang lên trong đầu cậu, nhuốm sắc màu cám dỗ: “Ta có thể cho cậu quyền lực, tiền tài, tài năng, năng lực, thể chất cường tráng, khiến cậu trở nên thông minh mạnh mẽ – khi cậu đủ mạnh, tự khắc có thể bảo vệ người mà cậu yêu mến.”
Sở Vọng ngẩn người.
Quyền lực, tiền tài... cậu chẳng có khái niệm gì về những thứ này, căn bản không biết mình có cần chúng không.
Nhưng rồi, chợt nhớ ra điều gì, cậu nhìn chằm chằm vào miếng ngọc bội: “Ngươi… có thể khiến ta trở nên thông minh sao?”
“Đúng vậy.” Trình Diễn khẳng định chắc nịch.
“Ta biết, mọi người đều nói ta là kẻ ngốc, vì ta không thông minh, học hành không giỏi, cái gì cũng không biết làm...” Ánh mắt Sở Vọng thoáng buồn: “Nếu ta trở nên thông minh hơn, có phải là ta có thể bảo vệ Trì Quan không?”
Giọng nói Trình Diễn mang theo ý cười khó đoán.
“Đúng rồi.”
Mắt Sở Vọng lóng lánh: “Vậy ta không cần quyền lực tiền tài, ta chỉ muốn trở nên thông minh, ta muốn bảo vệ Trì Quan!”
“Được.” Trình Diễn đáp: “Cậu chỉ bị ảnh hưởng bởi dư độc trong não, ta có thể từ từ giúp cậu loại bỏ độc tố, trí tuệ của cậu sẽ dần dần khôi phục.”
Nhìn đôi mắt lay láy tựa hồ thu của của Sở Vọng, Trình Diễn cười thầm trong miếng ngọc. Đợi nhóc ngốc này thông minh lên thì còn sợ không nhìn thấu được sự giả dối của người khác sao?