Văn Phòng Ly Hôn Và Mai Mối

Chương 4

Thời Tiểu Thiên hắng giọng, nghiêm túc nói: "Anh Tống, văn phòng chúng tôi có quan điểm đạo đức rõ ràng. Nếu vợ anh không làm điều gì có lỗi với anh, mà anh lại đơn phương muốn bỏ cô ấy, thì dù anh có trả bao nhiêu chúng tôi cũng sẽ không nhận vụ này."

Nói rồi, một cuốn sổ tay nghiệp vụ của văn phòng được đẩy đến trước mặt Tống Uyên.

Anh ta lật xem vài trang, bật cười: "Nguyên tắc cao cả phết nhỉ?"

Thời Tiểu Thiên gật đầu: "Đương nhiên, dù sao tôi cũng là người chính trực mà."

Tống Uyên: "..."

"Cô ta nɠɵạı ŧìиɧ, dan díu với mấy người đàn ông một lúc, nhưng lại không nỡ bỏ tài sản của nhà tôi nên nhất quyết không chịu ly hôn. Vấn đề là con trai tôi đang ở với cô ta, thằng bé còn nhỏ lắm, thành thử..."

Khi Tống Uyên kể xong câu chuyện thì đã một tiếng đồng hồ trôi qua, Miêu Miêu mới phát hiện ra người đàn ông đứng bên ngoài và cả một đống tàn thuốc dưới chân anh.

"Xin hỏi anh tìm ai?"

Cô nàng hơi xụ mặt, cái anh này chẳng ý tứ gì cả, xả rác đầy cửa nhà người ta thế...

"Anh đến đây để…"

Cô nàng chưa kịp nói hết câu, Thời Tiểu Thiên đã chen ra, nở một nụ cười niềm nở với người đàn ông: "Chào mừng anh đến với văn phòng của chúng tôi, mời vào trong ạ."

Cô cẩn thận đánh giá người đàn ông, ăn mặc chỉnh tề, cao phải hơn mét tám, khí chất cao quý, ngũ quan như tượng tạc, đẹp trai đến mức hoa nhường nguyệt thẹn, tóm lại là một người đàn ông xuất sắc không chê được chỗ nào.

Nghĩ anh đến để xem mắt nên cô vội vàng mời vào trong, rồi nhiệt tình giới thiệu về dịch vụ của mình: "Anh đến đây xem mắt là tìm đúng chỗ rồi. Khách hàng nữ của chúng tôi hằng hà sa số, đủ mọi loại hình, đủ mọi tầng lớp, không biết anh thích mẫu người thế nào ạ?"

Thời Tiểu Thiên đứng trước mặt người đàn ông, ngẩng đầu giới thiệu, trên mặt là nụ cười nghề nghiệp tiêu chuẩn.

Trong lúc nói chuyện, cô đã tháo chiếc kính gọng to, từ một chị đại nghiêm nghị thoắt cái biến thành bé thỏ trắng nhỏ nhắn đáng yêu.

Miêu Miêu bĩu môi, chứng "phân liệt" của Tiểu Thiên e là khó chữa.

Khoảnh khắc Thời Tiểu Thiên tháo kính, người đàn ông sững người, trên mặt hiện lên vẻ kỳ quái như cười như không.

Vừa mới đánh anh một trận, giờ lại không nhận ra, còn muốn giới thiệu bạn gái cho anh.

Anh đây thiếu bạn gái chắc?

"Làm gì đấy, làm gì đấy, đây là bạn tôi."

Tống Uyên chen vào, khá không hài lòng liếc nhìn Thời Tiểu Thiên, cau tít mày: "Cô ra ngoài đi, để đồng nghiệp cô vào, ngáo đét thế này tiếp khách kiểu gì."

Vẫn là người phụ nữ quyến rũ vừa nãy tiếp đãi tốt hơn.

"Anh Tống đừng giận, tính đồng nghiệp tôi thế đấy, hơi bộp chộp tí thôi chứ được việc lắm."

Miêu Miêu lập tức thay thế vị trí của Thời Tiểu Thiên.

Thời Tiểu Thiên bĩu môi, lui sang một bên cam chịu đi pha cà phê.

Nhìn Miêu Miêu và Tống Uyên cười nói vui vẻ, Thời Tiểu Thiên bưng cà phê mà khe khẽ thở dài.

Văn phòng chính thức khai trương được ba tháng, không phải là không có khách, mà là bị cô làm hỏng hết bao nhiêu vụ.