Lời thì thầm của người này lập tức im bặt dưới ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn của hội trưởng.
Hắn bực bội giật nhẹ cổ áo, giọng nói lạnh lẽo mà ra lệnh: “Truy lùng tung tích của Cửu Sát bằng mọi giá, bất kể phải trả giá như thế nào cũng phải gϊếŧ chết cô ta cho ta…”
Lời nói của hắn còn chưa kịp chấm dứt thì một tiếng gầm rú chói tai đột ngột vang lên, chấn động cả trang viên.
Tiếng còi báo động bén nhọn vang lên xé toạc bầu không khí, cùng lúc đó tiếng súng máy điên cuồng nổ lên như mưa rền gió dữ.
“Ầm! Rầm! Loảng xoảng!”
Giữa những mảnh kính vỡ tung tóe, một chiếc siêu xe thể thao màu đỏ rực lao thẳng vào. Chiếc xe đó lướt qua mặt sàn đá hoa cương, xoay nửa vòng rồi đỗ lại ngay giữa đại sảnh.
Cửa xe bật mở.
Một đôi chân thon dài bước ra trước, theo sau là bóng dáng kiều diễm nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ.
Phượng Trăn khoác trên mình bộ váy dạ hội đen tuyền, dáng người cao ráo kiêu sa cùng với chiếc cằm trắng nõn khẽ nâng lên đầy ngạo nghễ. Đôi mắt phượng sắc bén quét qua đám người trên tầng hai nơi hội trưởng cùng với thuộc hạ vừa nghe tiếng động mà lao tới.
Đôi môi đỏ của nàng khẽ nhếch lên. Nụ cười nhàn nhạt ẩn chứa sát khí cùng giọng nói trầm thấp tựa như sứ giả từ địa ngục cất lên lời phán quyết:
“Các ngươi đều ở đây à. Thật sự là đỡ phải mất công đi tìm từng người tính sổ rồi.”
Hội trưởng trừng lớn mắt, trái tim đập loạn nhịp vì sợ hãi, giọng nói run rẩy:
“Cửu… Cửu Sát! Ngươi… Ngươi định làm gì?”
Phượng Trăn khẽ cười, ánh mắt sắc lạnh lướt qua khắp đại sảnh.
“Không có gì đâu.” Nàng thong thả đáp, đôi môi đỏ rực nhếch lên thành một đường cong nguy hiểm.
“Chỉ là muốn cảm ơn hội trưởng đã “chăm sóc” ta bấy lâu nay nên đặc biệt mang đến một màn pháo hoa miễn phí cho các ngươi thưởng thức.”
Nhìn rõ thứ ở trong tay của Phượng Trăn, hội trưởng lập tức cảm thấy da đầu tê dại. Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lêи đỉиɦ đầu làm cho hắn hoảng loạn, giọng nói run rẩy cầu xin:
“Đừng, đừng, đừng! Có chuyện gì cứ từ từ nói! Ta sai rồi, ta xin lỗi ngươi, ta...”
Phượng Trăn nhếch môi cười, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo. Ngón tay của nàng không chút do dự ấn xuống công tắc trên thiết bị điều khiển bom.
Muộn rồi. Biết sợ thì kiếp sau đừng có dại động vào ta nữa!
“Ầm!”
Ngọn lửa đỏ rực bùng lên, một cột khói hình nấm khổng lồ vươn cao giữa bầu trời đêm.
Toàn bộ trang viên nơi thấm đẫm máu tươi và chất chồng xương trắng chỉ trong chớp mắt bị san thành bình địa, không một ai còn sống sót.