Nữ Phụ Muốn Có Được Nam Chính Thâm Tình

Chương 4: Tình yêu và bánh mì

Trong khoảng thời gian này Tô Vãn cảm thấy rất hốt hoảng, chỉ cảm thấy cảnh trong mơ chân thật đến đáng sợ.

Ở trong mơ, Trịnh Tranh vẫn luôn xem cô là em gái mà đối đãi, mặc cho Tô Vãn dùng đến muôn vàn thủ đoạn cũng không hề dao động.

Sau khi tính kế thất bại, chính mình không chỉ có mất đi phụ huynh luôn giúp đỡ, mà cuối cùng còn sa cơ đến nỗi tìm một người có tướng mạo và năng lực bình thường để làm lốp xe dự phòng…

Sự an ủi đáng giá duy nhất trong mộng chính là cô luôn ôn nhu thẹn thùng ngoan ngoãn, mỹ mạo dịu dàng nhưng lại tự ti.

Chẳng những vẫn luôn yên lặng yêu thầm Trịnh Tranh không dám manh động, thậm chí khi có người theo đuổi liền từ chối, làm cho người ta phải rút lui.

Việc này không hề đúng với hiện thực!

Chạng vạng, liên hoan cuối cùng cũng kết thúc, mọi người nói chuyện với nhau ầm ĩ chuẩn bị rời đi.

Trịnh Tranh xách theo ba lô của Hạ Nhu Nhu, đột nhiên dường như sực nhớ ra điều gì, liền đi đến bên cạnh bàn Tô Vãn. Hơi thở thuộc về Trịnh Tranh từ chóp mũi khuếch tán lên đại não, mỗi một tế bào trên người cô đều bắt đầu rung động.

“Tiểu Vãn, mẹ kêu tôi nhắc em ngày mai về nhà một chuyến.”

Tô Vãn liếc mắt nhìn theo Trịnh Tranh đang đi phía sau Hạ Nhu Nhu, má lúm đồng tiền hơi lõm xuống: “Vâng, anh Trịnh Tranh, vậy đêm nay chúng ta…”

Tô gia phá sản trước, nhưng mối quan hệ với Trịnh gia vẫn luôn rất tốt, hai nhà vẫn luôn muốn kết giao làm thân. Đặc biệt là mẹ của Trịnh Tranh, cực kì thích Tô Vãn, giống như là yêu thương con gái ruột của mình.

Sau khi Tô gia sa sút, mẹ Trịnh còn vẫn luôn âm thầm giúp đỡ Tô Vãn, như là gọi tới nhà ăn cơm, mang theo cô cùng đi dạo phố mua quần áo, trộm bỏ tiền tiêu vặt cho cô…

Sau khi Tô Vãn thi đậu đại học A, Trịnh gia thậm chí còn để lại cả khu vực của ông ngoại Trịnh Tranh cho Tô Vãn, để cô ở bên ngoài có nơi nghỉ ngơi, cũng thuận tiện để cho Trịnh Tranh quan tâm chăm sóc cô.

Trịnh Tranh không cảm thấy có gì không đúng: “Đêm nay tôi về nhà trước, chút nữa tự em trở về chung cư đi, nhớ phải chú ý an toàn.”

“Được…” Tô Vãn vẫn luôn biết lấy lòng mẹ Trịnh là vô dụng. Mẹ Trịnh đối với cô rất tốt, kỳ thật là do cô luôn biểu hiện ra vẻ ngoan ngoãn xinh đẹp, còn có ý tác hợp cô với Trịnh Tranh.

Trịnh Tranh không thích cô, sau này Trịnh gia cũng không có trách nhiệm gì vẫn luôn giúp đỡ cô. Không thể phủ nhận, lúc đầu Tô Vãn thích chính là dáng vẻ cao lớn đẹp trai của Trịnh Tranh, nhưng thật chất càng thích gia thế của hắn.

Tình yêu và bánh mì, Tô Vãn đều muốn.