Duyên Nợ Cùng Thiếu Chủ Ma Giáo

Chương 3

Sao có thể tùy tiện quyết định mọi chuyện rồi bỏ đi như vậy được. Cái thế thần công dù có truyền cho nàng thì ít nhất cũng nên đưa kèm một bản hướng dẫn sử dụng chứ. Nàng đâu phải kiểu “không thầy dạy cũng tự hiểu” trong truyền thuyết đâu.

Đột nhiên, người đang đè trên người nàng đứng bật dậy. Không những thế, hắn còn tiện tay xách cổ áo nàng nhấc bổng lên như thể xách một con gà con.

Chưa kịp hoàn hồn, nàng đã bị hắn ném mạnh xuống giường. Thiếu niên kia một chân chống mép giường, cúi xuống nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt tối tăm như đang nghiền ngẫm điều gì đó.

Sợ hắn nổi thú tính, nàng cố gắng kiềm chế cơn run rẩy. Có cả đống câu muốn nói nhưng nghẹn hết lại trong cổ họng, không biết mở miệng thế nào cho an toàn.

Hiện tại, nàng có cảm giác như đang bị rắn độc nhìn chằm chằm. Hoặc giống như bị Vượng Tài - con chihuahua chuyên ỷ thế hϊếp người ở quầy bán quà vặt trong tiểu khu, trừng mắt rít gào.

“Chết tiệt! Lão thái bà đó làm một chuyện đơn giản thành phiền toái rồi. Nếu ngươi đã trộm đi thứ vốn thuộc về ta thì bây giờ ngươi phải chịu trách nhiệm.”

Hắn vừa nói vừa dùng mu bàn tay đập lên mặt nàng một cách ghét bỏ.

Da của nàng nơi bị hắn chạm vào lập tức đỏ lên một cách khó hiểu, rốt cuộc thì cái tên này bị gì vậy?

Nàng giật giật khóe môi, yếu ớt phản bác: “Không phải ta trộm! Là bà ấy chủ động đưa cho ta.”

“Nếu không có ngươi xuất hiện, chuyện này đã không thành ra thế này. Còn nữa…cái bộ dạng quái dị này của ngươi là sao?”

Một chiếc áo sơ mi ca rô và quần jean đơn giản của lập trình viên, đi làm thì cần gì ăn diện lộng lẫy chứ. Chính ngươi cũng đâu có hơn gì, tóc tai thì bù xù, trông chẳng khác nào một tên điên cả.

Nàng còn đang bực bội mắng thầm trong lòng thì chợt nghe "xoẹt" một tiếng

Tên khốn đó xé toạc phần cổ áo sơ mi của nàng dễ dàng như xé một tờ báo vậy. Lớp áo khoác bị rách toạc, để lộ ra chiếc áo bra thể thao bên trong.

Nàng trợn tròn mắt nhìn hắn. Hắn thản nhiên duỗi tay, lấy từ giá treo một bộ quần áo rồi ném thẳng vào mặt nàng.

“Mau thay đi.”

Nàng luống cuống gỡ quần áo ra khỏi mặt, nhìn xuống vài lần rồi cau mày, cái kiểu dáng này… nàng không muốn mặc.

Nhưng nhìn cái tên đầu óc có vấn đề kia, tính tình cũng chẳng ra gì, chắc chắn hắn sẽ không giúp nàng mặc đâu.

Thở dài bất lực, nàng đành cầm quần áo lặng lẽ vòng ra sau bức bình phong, bắt đầu thay đồ dưới ánh mắt chăm chú của hắn.