Bà đỡ banh hai chân tiểu Lam Mạt ra, kinh ngạc nói: “Chúc mừng phu nhân, hoan hỉ hoan hỉ! Phu nhân đã hạ sinh được một tiểu thư, Thanh Vân Tông chúng ta chờ đợi trăm năm cuối cùng cũng có tiểu thư rồi.”
Lê Uyển Thư nén cơn đau, ánh mắt ánh lên niềm vui không giấu được: “Tiểu Lục thật sự là con gái sao?”
Bà đỡ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cười nói: “Vâng, chúc mừng phu nhân, tiểu thư tóc tím mắt tím, thật sự rất xinh đẹp.”
“Tóc tím mắt tím? Bảo bối nhà ta là Dược Thần chuyển thế sao?”
Lam Mạt thật sự cạn lời. Mấy người cứ nói chuyện, banh chân nàng ra làm gì?
Mấy người cứ gọi nàng là Tiểu Lục, Tiểu Lục. Đứa con thứ sáu cái gì, nàng thật quá đáng thương! Nàng vậy mà lại là đứa con gái bị mẫu thân đánh rắm đẩy ra.
Một lát sau, lại có thêm mấy nha hoàn và bà đỡ chạy vào, người thì xách nước, người thì lấy quần áo, một phen lộn xộn, cuối cùng nàng cũng được thay bộ quần áo sạch sẽ.
“Phu nhân, trên ngực tiểu thư có một dấu ấn hình hoa mẫu đơn màu tím.”
“Bế lại đây cho ta xem.”
Lam Mạt được bế lên. Mạt Lị vén áo nàng ra, một đóa hoa thược dược màu tím yêu kiều hiện ra trước mắt. Lê Uyển Thư mỉm cười: “Mạt Lị, đóa hoa trên ngực con bé là hoa thược dược chứ không phải hoa mẫu đơn.”
“…”
“Ư… ư…”
Lam Mạt khóc nức nở vì nàng đã nhớ ra, cuối cùng cũng nhớ ra rồi!
Hỗn độn sơ khai, trời đất chưa phân, Bàn Cổ khai thiên lập địa, đại địa hóa thành Hồng Hoang, vạn vật sinh linh.
Nàng được sinh ra từ trời đất, bởi hỗn độn chi lực, hóa thành hoa thược dược màu tím.
Từ đó, Thượng Cổ có sáu giới: Thần giới, Tiên giới, Nhân giới, Yêu giới, Ma giới, Minh giới.
Nàng là thần tiên bẩm sinh, Dược Thần Tử Phù.
Mười vạn năm trước, trên chiến trường Thượng Cổ, nàng cứu Chiến Thần Đế Vô Nhai, nhưng lại bị Nhϊếp Phù La, người tỷ muội tốt hãm hại, dùng độc gϊếŧ chết nàng, khiến nàng hồn phi phách tán.
Mảnh vỡ linh hồn phân tán khắp nơi trên thế giới. Mười vạn năm sau, nàng đầu thai thành bác sĩ sản khoa tên là Lam Mạt.
Trong một lần tham gia cứu trợ động đất, nàng không may bị đá rơi trúng đè chết, rồi xuyên không về thập niên 60, kết hôn với Cố Yến An là phân thân của Thần Tôn Đế Vô Nhai, hai người cùng nhau sống hạnh phúc đến cuối đời.
Trước khi chết, họ còn hẹn ước kiếp sau sẽ lại làm vợ chồng. Sau khi chết, Lam Mạt còn chưa kịp đến Minh giới trình diện.
Đế Vô Nhai thức tỉnh thần hồn, trở lại thành Tử Uyên Thần Tôn Đế Vô Nhai. Chỉ vì tu luyện vô tình đạo nên hắn lạnh lùng bỏ rơi Lam Mạt, tự mình trở về Thiên giới.