Nhưng lý tưởng thì tốt đẹp, hiện thực lại phũ phàng. Sau ngày hôm đó, phụ thân nàng không hề động vào mẫu thân nữa.
Linh lực chuyển hóa từ linh quả và linh thực mà mẫu thân ăn cũng không đủ cho bà ấy hấp thụ, vậy thì nàng còn hấp thụ được bao nhiêu?
Cuối cùng Lam Mạt cũng đành phải chấp nhận! Mãi cho đến ngày sinh, tu vi của nàng vẫn dừng lại ở Luyện Khí tầng một.
Hôm đó, Lê Uyển Thư ăn no rồi nằm nghỉ trưa trên giường. Vì còn nửa tháng nữa mới đến ngày dự sinh nên bà cũng không nghĩ nhiều. Nha hoàn và nô tỳ đều đang làm việc ở gian ngoài.
“Bủm!”
Có lẽ do buổi trưa ăn quá nhiều linh quả nên bà vô tình đánh rắm một cái rõ to.
Đột nhiên, Lam Mạt cảm thấy một luồng linh lực chạy loạn trong cơ thể, như có thứ gì đó đang ép chặt người nàng, khiến nàng vô cùng khó chịu.
“A––! Người đâu, mau đến đây!”
Bất ngờ, Lê Uyển Thư đang nằm trên giường ôm bụng hét lên đau đớn. Mạt Lị ở gian ngoài hốt hoảng chạy vào.
“Phu nhân, phu nhân, người sao vậy?”
“Vỡ… vỡ ối rồi, Mạt Lị, ta sắp sinh rồi, mau… mau đi tìm bà đỡ…”
Mạt Lị luống cuống cởϊ qυầи cho phu nhân, rồi như tên lửa lao vυ't ra ngoài, chỉ để lại Lê Uyển Thư một mình nằm rêи ɾỉ trên giường.
Lúc này, trên trời xuất hiện dị tượng, mây ngũ sắc bao phủ toàn bộ Thanh Vân Tông, một luồng ánh sáng màu tím từ trên trời giáng xuống, bay vào Tử Phù viện trên Thanh Vân phong.
Lúc này, Lai Bảo lên tiếng nói với Lam Mạt: “Chủ nhân, nhắm mắt lại, dũng cảm tiến về phía trước!”
Xông lên, xông lên, cuối cùng nàng cũng sắp đến thế giới này rồi! Ái chà, đầu bị kẹt rồi! Khổ quá, mẫu thân đã sinh đến đứa thứ sáu rồi mà sao nàng vẫn bị kẹt thế này?
Lai Bảo ở trong không gian động viên: “Chủ nhân, cô ráng thêm chút nữa đi!”.
Lam Mạt dồn hết sức lực, hai chân đạp mạnh. Lê Uyển Thư khàn giọng hét lên: “Á––!”.
Lúc này, Lam Mạt mới hiểu được câu "Lúc đầu chật hẹp, sau đó mới thông suốt" nghĩa là gì. Đường sinh mệnh này cũng quá hẹp rồi, suýt chút nữa thì kẹp bẹp đầu nàng, quả thật, làm mẹ sinh con đã khổ, phận làm con cũng chẳng sung sướиɠ gì!
“Oa… oa…”
Lam Mạt tủi thân khóc to. Nàng đã ra ngoài được một lúc rồi mà mấy bà đỡ và nha hoàn vẫn chưa vào, cứ để nàng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên đống bùi nhùi này sao?
“Phu nhân, bà đỡ đến rồi.”
Mạt Lị thở hổn hển, kéo một bà cụ đi nhanh vào trong.
“Ơ, đứa bé? Phu nhân, sao người sinh nhanh vậy?”
Lê Uyển Thư cũng muốn hỏi chính mình, lần sinh này sao lại không có chút động tĩnh nào, nói sinh là sinh, một tiếng đánh rắm đã đẩy đứa con thứ sáu của bà ra ngoài rồi.
“Mọi người đừng quan tâm ta, mau xem tiểu Lục nhà ta là trai hay gái.”