Một Trăm Linh Một Tuyệt Chiêu Biến Nam Thần Thành Của Riêng
Chương 6
Ứng Chức tuyệt vọng cả một ngày trời.
Thân Nghênh Hạ và Du Lạc lần lượt rủ cô đi ăn tối nhưng cô đều từ chối, ủ rũ gục trên bàn, vẻ mặt như một cái bánh tráng thiếu sức sống.
Thân Nghênh Hạ lắc đầu: "Thảm quá, Chức Chức của chúng ta thảm quá, Phí Y đúng là đánh trúng điểm yếu mà."
Bạn học bàn trên, Kha Tử Thu an ủi cô: "Không sao đâu Chức Chức, có phải cậu chép bài đâu mà lo, cậu cùng lắm là nhiệt tình giúp đỡ thôi. Nếu tớ là anh cậu, không những không giận mà còn khen cậu nữa ấy chứ."
"Cậu cái đồ đầu gỗ này thì đừng có lên tiếng," Thân Nghênh Hạ xua tay tỏ vẻ chê bai: "Cậu không hiểu tâm tư của Chức Chức đâu? Trong lòng anh trai của Chức Chức, cậu ấy là nàng tiên hoàn hảo,, tuyệt đối không dính dáng đến những chuyện tầm thường như thế này!"
Ứng Chức: "..." Muốn khóc thành dòng sông luôn rồi.
Buổi sáng cô mong chờ đến thứ Bảy đi Đại Học Cảnh thành bao nhiêu, bây giờ lại đau khổ bấy nhiêu.
Kha Tử Thu gãi đầu: "Cũng đâu có gì to tát đâu, hay là Chức Chức cậu bắt chước chữ ký của anh trai ký đại đi, đừng nói cho anh ấy biết là được? Hoặc là cậu nói với Phí Y, anh trai cậu đang học đại học ở xa, không gặp được nên không ký được."
Cho nên mới nói cái tật của mấy thằng đầu gỗ là ở chỗ ‘chẳng biết dỗ con gái.’
Thân Nghênh Hạ lại lườm cậu ta một cái: "Cậu có biết Phí Y còn có một thân phận khác không?"
Kha Tử Thu ngơ ngác, cảm thấy mình giống như ở trong FBI, nếu không sao lại có cái thứ kỳ quái như ‘Thân phận khác’ chứ?
Thân Nghênh Hạ hít một hơi, tầng số âm thanh phát ra nhỏ nhất: "Cô ta là chị họ của Chức Chức."
"..."
"Hơn nữa hồi hè vừa cô giáo Phí còn bị lừa tiền, Chức Chức lại đi chế nhạo cô Phí là đồ ngốc, hỏi xem sao uất ức, luôn sẵn sàng chuẩn bị báo mối thù này đấy, hơn nữa chị họ quan hệ gần đấy."
Kha Tử Thu nhìn Ứng Chức đang xấu hổ, lặng lẽ giơ ngón tay cái lên, trên mặt viết rõ bốn chữ ‘Không hổ là cậu, mỏ hỗn quá hỗn’.
Thôi xong, giờ thì đúng là đường cùng rồi.
Đang nói chuyện thì Du Lạc quen đường quen nẻo đi vào từ cửa sau lớp. Dừng lại bên cạnh Ứng Chức, đặt hộp sữa chua và chuối đang cầm trên tay xuống bàn cô: "Bà trẻ, ăn chút gì đi, đừng để bị đói thật đấy."
Ứng Chức ủ rũ liếc cậu ấy.
Du Lạc sớm đã quen rồi, tự mình đề cập đến một chủ đề khác: "Ờ phải rồi, cậu thật sự không định cho wechat của cậu cho bạn học của tớ hả? Tớ nói cho cậu biết, bạn học của tớ đẹp trai lắm đó, hồi cấp hai cậu ấy lớp trưởng lớp tớ còn theo đuổi..."
Còn chưa nói hết câu, Ứng Chức đã liếc xéo cậu ấy, Du Lạc lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng im thin thít.
Ngoài học tập, chủ đề hẹn hò ở trường cấp ba luôn được rất nhiều bạn học quan tâm, Thân Nghênh Hạ không nhịn được mà buôn dưa: "Chức Chức, bao nhiêu bạn nam theo đuổi cậu mà cậu chẳng thèm để ý, rốt cuộc cậu thích mẫn bạn trai nào?"
Câu hỏi này hay đấy, Ứng Chức trước giờ chưa từng nghĩ đến.
Thấy Du Lạc và Kha Tử Thu cũng tò mò muốn chết, Ứng Chức ngồi thẳng dậy, hiếm khi nghiêm túc suy nghĩ một hồi.
Trong ánh mắt mong chờ của mấy người, Ứng Chức bẻ ngón tay, chậm rãi mở miệng: "Yêu cầu của tớ không có cao, chỉ có bốn gạch đầu dòng thôi ‘Đẹp trai hơn anh tớ, cao hơn anh tớ, giàu hơn anh tớ, học giỏi hơn anh tớ’ hết rồi.”
Du Lạc: "..."
Thân Nghênh Hạ: "..."
Kha Tử Thu: "..."
Du Lạc từ từ nhấc hộp sữa chua và trái cây vừa đặt lên bàn Ứng Chức lên, vẻ mặt rất nghiêm túc: "Mẹ tớ nói, không thể lãng phí đồ ăn lên người chỉ biết mơ mộng hão huyền."
Ai ngờ bụng Ứng Chức kêu ùng ục, Du Lạc nghe thấy thì không nở, thở hơi dài thườn thượt rồi lại đặt xuống.
Ứng Chức nghĩ thầm: Cậu bạn nối khố này của cô đúng là người đầu tiên khiến trời đất cảm động mà.
Thân Nghênh Hạ đảo mắt, thừa lúc Ứng Chức đang chuyên tâm ăn uống, kéo Kha Tử Thu nói chuyện riêng: "Nói đi nói lại, tớ thật sự đã từng gặp người đáp ứng được yêu cầu đó đấy."