Một Trăm Linh Một Tuyệt Chiêu Biến Nam Thần Thành Của Riêng

Chương 5

Phí Y bổ sung thêm: "Được rồi, năm học mới không khí mới, chuyện này cô cũng không so đo nhiều với các em." Giọng điệu của Phí Y rất nhẹ nhàng, mọi người trong lớp còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe cô ta nói tiếp: "Những ai đã chép bài tập, thì tự giác viết một bản kiểm điểm, sau đó về nhà xin chữ ký của phụ huynh rồi nộp cho cô là được."



Cả lớp: Khóc không thành tiếng, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà.

Phí Y lại liếc nhìn Ứng Chức, nở nụ cười thân thiện nói: "Trò Ứng Chức, cô nghe các thầy cô trong văn phòng nói, tình cảm của em và anh trai rất tốt, vậy thì em cũng viết một bản kiểm điểm đi, rồi đưa anh trai ký tên là được nhé, không cần xin chữ ký của phụ huynh đâu, xong thì nộp cho giáo viên chủ nhiệm."

Ứng Chức không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ anh trai giận thôi.

Cô kiểu: …

Phí Y nói một cách đầy ẩn ý: "Đây là nhiệm vụ đầu tiên của năm học mới, hy vọng mọi người đều có thể tự giác hoàn thành, vậy thì chúng ta coi như bỏ qua chuyện này. Nhất định đừng để cô phải chủ động liên lạc với phụ huynh của các em nhé. Được rồi, vào học!"

"Chủ động liên lạc" Bốn chữ này như bùa chú, khiến Ứng Chức nghe xong nghiến răng nghiến lợi.

Ứng Chức: Phí Y, cô giáo xinh đẹp ơi em ghim cô rồi nha.

"Từ ơi" Bạn cùng phòng tranh thủ lúc ghi chép, liếc nhìn Ứng Tinh Từ đang rất vui vẻ: "Có chuyện gì vui?"

Ứng Tinh Từ tắt điện thoại, tiện tay ném vào hộc bàn, giả vờ thờ ơ, thực chất là đang vui đến nở phổi: "Ba tớ bảo thứ bảy tuần này ba tớ sẽ dẫn em gái tớ đến thăm, thật tốt, ông đây không uổng công thương nó."

Bạn cùng phòng kinh ngạc: "Chức Chức đúng là dính cậu thật, quan hệ anh em nhà cậu quả thực là tốt đến mức tớ chưa từng thấy luôn, cậu thật giỏi."

Ứng Tinh Từ khoe khoang: "Đương nhiên rồi, em gái tớ từ nhỏ đã nghe lời tớ, quần áo phải mặc cùng nhãn hiệu với tớ, trường học phải học giống tớ."

Anh ấy khoe khoang một hồi, bút xoay một vòng trong tay, ánh mắt hơi dừng lại trên bóng lưng màu trắng phía trước.

Giọng điệu càng thêm đắc ý: "Ngay cả người mà tớ không ưa em ấy cũng ghét luôn."

Bạn cùng phòng lúng túng vài giây, cuối cùng nhỏ giọng hỏi: "Từ, rốt cuộc cậu và Hứa Quy Cố có hiềm khích gì vậy?"

"Không có hiềm khích gì cả, sinh ra đã là kẻ thù truyền kiếp rồi." Ứng Tinh Từ ‘bộp’ một tiếng đặt bút xuống bàn, vênh váo lên tận trời: "Dù sao thì em gái tớ cũng ghét cậu ta.”