Nam Tấn Như cầm bát đũa bước vào bếp, vừa nhìn thấy đống hộp đựng thức ăn trên kệ bếp thì khựng lại.
Anh cầm một hộp lên, nhìn địa chỉ trên đó đúng là từ nhà hàng quen thuộc mà anh hay lui tới.
Nam Tấn Như đứng yên một lúc, không nói gì. Cuối cùng, anh thu dọn hết hộp thức ăn, rửa sạch bát đũa, rồi mới bước ra ngoài.
Hạ Lộ Hòa cúi đầu ngồi trên sofa, Nam Tấn Như ngồi xuống đối diện cô.
Nam Tấn Như: "Ký đi. Căn nhà này để lại cho em, ngoài ra tôi sẽ bồi thường thêm 50 triệu."
Hạ Lộ Hòa ngẩng đầu nhìn anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đã ướt đẫm nước mắt.
Hạ Lộ Hòa: "Tấn Như, đừng ly hôn có được không?"
Hạ Lộ Hòa: "Em sẽ ngoan ngoãn, sẽ không làm phiền anh, cũng không quan tâm đến chuyện của anh và cô Mộ. Chỉ cần anh đừng ly hôn với em."
Cô cầu xin đầy tủi hờn.
Nam Tấn Như: "Không liên quan đến Thường Nhi."
Nam Tấn Như: "Ngay từ đầu chúng ta đã thỏa thuận đây chỉ là cuộc hôn nhân trên giấy. Tôi cũng đã nói rồi, khi nào tôi muốn ly hôn, em không được phản đối."
Không hiểu sao, nhìn khuôn mặt đẫm lệ của cô, anh lại thấy có chút khó chịu trong lòng.
Nhưng nghĩ đến việc giữa hai người chưa bao giờ có tình cảm, anh vẫn cứng rắn.
Nam Tấn Như: "Ký nhanh đi, tôi không muốn mất thời gian, lát nữa tôi còn có việc."
Hạ Lộ Hòa biết quá rõ "việc" của anh ta chính là tiệc đón Mộ Thường Nhi về nước.
Hạ Lộ Hòa: "Được, tôi ký."
Cô nhắm mắt lại, vẻ mặt trông như đã chết tâm.
Ngay khi cô chuẩn bị ký, Nam Tấn Như đột nhiên lên tiếng.
Nam Tấn Như: "Đợi đã."
Hạ Lộ Hòa lập tức ngước lên, trong mắt lóe lên tia hy vọng.
Hạ Lộ Hòa: "Anh đổi ý rồi sao?"
Nam Tấn Như mím môi, dừng lại vài giây, sau đó nói:
Nam Tấn Như: "Tôi sẽ đưa em thêm 50 triệu nữa."
Hạ Lộ Hòa nhìn anh với ánh mắt đầy ai oán.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống tờ đơn ly hôn, bàn tay run run ký tên.
Sợ thật luôn đấy! Một trăm triệu rơi xuống đầu, ai mà không xúc động được chứ?
Cầm số tiền này đi bao nuôi trai trẻ, chẳng phải sung sướиɠ hơn sao?
Nam Tấn Như cầm lấy tờ đơn, nhìn Hạ Lộ Hòa ngồi lặng lẽ trên sofa, cúi đầu khóc thầm.
Nam Tấn Như: "Ngày mai căn nhà sẽ chuyển sang tên em, tiền cũng đã vào tài khoản."
Anh ngập ngừng giây lát, rồi nói:
Nam Tấn Như: "Em… rồi sẽ gặp được người tốt hơn."
Nói xong, anh cầm đơn ly hôn, mở cửa rời đi. Anh sợ nếu còn ở lại, mình sẽ mềm lòng.
Cạch!
Cửa đóng lại, cả căn phòng chìm trong im lặng.
Một lúc sau, Hạ Lộ Hòa chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trên mặt cô làm gì có nước mắt?
Cô cố nén cười đến mức cả người run lên.
Hạ Lộ Hòa: "Trời ạ, kiếm tiền dễ vậy sao?"