Hạ Lộ Hòa bước vào phòng tắm, nhìn vào gương quan sát gương mặt hiện tại. Đường nét giống cô kiếp trước đến tám phần.
Nhưng cô vẫn thấy mình xinh đẹp hơn. Nếu thang điểm là 10, cô tự chấm mình 9.9, bớt 0.1 điểm để tránh kiêu ngạo.
Còn gương mặt này, cô chỉ cho 8 điểm. Vì nét u buồn làm giảm bớt nhan sắc.
Sau khi tắm xong, cô tìm một chiếc váy trắng trong tủ quần áo mặc vào, sấy khô tóc rồi xuống nhà.
Nấu ăn á? Đừng có hòng!
Hạ Lộ Hòa mở ứng dụng đặt đồ ăn, sau đó thoải mái cầm điện thoại lướt mạng.
Nhìn số dư trong tài khoản, thấy mấy con số 0 xếp hàng dài, cô suýt cười to.
Cả đời cô vất vả tích cóp mới được hơn một triệu tệ, vậy mà thân thể này lại nhẹ nhàng có sẵn hàng chục triệu.
Đúng là cùng là con người, nhưng có người lại sinh ra để làm bà chủ giàu có thôi!
Đồ ăn nhanh chóng được giao đến. Hạ Lộ Hòa xách túi vào bếp, bày tất cả món ra đĩa, chuẩn bị trang trí bàn ăn.
Đúng lúc đó, cửa mở ra.
Người đàn ông bước vào từ ngoài thuận ánh sáng, gương mặt đẹp đến mức làm Hạ Lộ Hòa sững người trong giây lát.
Nam Tấn Như:"Đừng lãng phí thời gian nữa, ký vào đơn ly hôn đi, tôi sẽ bồi thường cho em."
Ngay cả giọng nói cũng dễ nghe đến mức khiến người ta xiêu lòng.
Hạ Lộ Hòa lấy lại tinh thần, trên mặt hiện lên một nụ cười buồn bã.
Hạ Lộ Hòa: "Ăn cơm trước đã, được không?"
Hạ Lộ Hòa: "Có gì thì ăn xong rồi nói."
Nói xong, cô quay lại bếp, bưng từng món ăn ra bàn.
Cô đưa bát đũa cho Nam Tấn Như. Anh ta hơi cau mày nhưng vẫn nhận lấy.
Hai người lặng lẽ ăn cơm.
Nam Tấn Như nếm thử món ăn, cảm thấy hương vị có chút quen thuộc, bèn ngẩng đầu nhìn Hạ Lộ Hòa.
Nam Tấn Như: "Mấy món này là em nấu?"
Hạ Lộ Hòa: "Không hợp khẩu vị à?"
Cô không trả lời trực tiếp.
Nam Tấn Như: "Cũng được."
Hạ Lộ Hòa: "Vậy thì ăn nhiều một chút."
Cô nở nụ cười rạng rỡ, nụ cười ấy khiến Nam Tấn Như sững lại trong giây lát.
Anh ta chỉ cảm thấy hương vị hôm nay rất giống một nhà hàng mà anh hay đến, nhưng cũng không nghĩ nhiều.
Sau bữa ăn, Hạ Lộ Hòa chuẩn bị dọn dẹp thì Nam Tấn Như giành lấy bát đũa.
Nam Tấn Như: "Để tôi, em cứ suy nghĩ xem mình muốn gì, chỉ cần tôi có thể đáp ứng."
Hạ Lộ Hòa: "Được."
Cô cố tình để lộ một chút vẻ buồn bã.
Đợi đến khi Nam Tấn Như bước vào bếp, cô mới giật mình nhận ra…
Mấy hộp đựng đồ ăn ngoài kia cô vẫn chưa kịp dọn!