Tại biệt thự Trần gia, ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh, phản chiếu lên bàn ăn sang trọng được bày biện tinh tế. Hương thơm của những món ăn nóng hổi lan tỏa khắp căn phòng, hòa quyện cùng tiếng cười nói rộn ràng, tạo nên một không khí ấm áp, sum vầy.
Nhật Minh ngồi giữa bàn, đôi mắt to tròn sáng rực như ánh trăng mùa thu, khuôn mặt rạng rỡ tựa tia nắng ban mai.
"Minh Minh, ăn nhiều một chút đi con, dạo này gầy đi rồi đó!" Mẹ cậu, Lâm Nhã Uyên, dịu dàng gắp một miếng thịt đặt vào bát con trai, ánh mắt chan chứa yêu thương.
"Dạ, con có gầy đâu mẹ!" Nhật Minh chu môi phản đối, nũng nịu cười tươi, khóe mắt cong lên như vầng trăng khuyết.
"Mẹ lúc nào cũng lo lắng thái quá thôi." Trần Nhật Hạo, anh trai cậu, bật cười, đưa tay xoa đầu em trai đầy cưng chiều. "Tên nhóc này ăn uống khỏe lắm, mẹ không cần lo đâu."
Chủ tịch Trần Đức Khiêm, người đàn ông quyền uy nhất Trần gia, đặt đũa xuống bàn. Giọng ông trầm ổn, nghiêm nghị nhưng không giấu được sự cưng chiều:
"Minh Minh, kỳ hai này con sẽ chuyển về Nhất Trung học. Trường đó gần nhà hơn, ba mẹ cũng yên tâm hơn khi có con ở bên."
Nhật Minh chớp mắt, hơi bất ngờ. "Chuyển về Nhất Trung ạ?"
Ông Khiêm gật đầu, ánh mắt kiên định. "Đúng vậy. Con đã học kỳ một ở trường kia, nhưng quá xa nhà, ba không an tâm. Hơn nữa, Nhất Trung cũng là trường danh giá hàng đầu thành phố, môi trường rất tốt cho con."
"Ba nói đúng đó, con à!" Bà Uyên mỉm cười, dịu dàng vuốt tóc con trai. "Hơn nữa, anh hai con cũng học ở đó, có anh bên cạnh, mẹ tin con sẽ dễ dàng thích nghi hơn."
Nhật Minh nghiêng đầu, tinh nghịch nhìn anh trai. "Vậy anh sẽ bảo vệ em chứ?"
"Đương nhiên rồi!" Nhật Hạo bật cười, vỗ ngực đầy tự hào. "Ai dám động vào em trai anh, anh sẽ xử lý ngay lập tức!"
Nhật Minh bật cười, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn được sống trong sự yêu thương, che chở. Ba nghiêm khắc nhưng luôn đặt con cái lên hàng đầu, mẹ dịu dàng như dòng suối mát lành, còn anh trai chính là chỗ dựa vững chắc nhất. Cuộc sống của cậu luôn rực rỡ như ánh trăng sáng, chưa từng bị bóng tối chạm đến.
"Vậy con nghe theo ba mẹ vậy!" Cậu cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời như chứa cả dải ngân hà. "Nhất Trung thì Nhất Trung! Con sẽ nhanh chóng thích nghi thôi!"
Thấy con trai vui vẻ đồng ý, bà Uyên hài lòng gắp thêm thức ăn vào bát cho cậu, còn ông Khiêm cũng khẽ gật đầu. Không khí gia đình càng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.
Sau bữa tối, Nhật Minh trở về phòng. Cậu vừa ngả người xuống giường, định tận hưởng chút thời gian thư giãn thì điện thoại bất chợt reo lên. Nhìn màn hình hiển thị cái tên quen thuộc, cậu lập tức nhấc máy.
"Lam Phong! Gọi tớ giờ này có chuyện gì thế?"
Đầu dây bên kia, giọng Lam Phong đầy bực tức. "Nhật Minh, cậu không tin được đâu! Tớ vừa gặp một kẻ đáng ghét không thể chịu nổi!"
Nhật Minh bật cười, hứng thú hỏi lại: "Ai mà khiến cậu tức giận đến vậy?"
"Lục Ly! Thằng nhóc lạnh lùng vô cảm đó! Cậu không biết đâu, hôm nay tớ bị đánh đến nỗi thừa sống thiếu chết mà nó chỉ đứng nhìn chứ chẳng thèm giúp lấy một chút! Đúng là kẻ không có trái tim!"
Nhật Minh khẽ nhướng mày, cái tên này chưa từng xuất hiện trong thế giới của cậu. Nhưng nghe giọng điệu đầy căm phẫn của Lam Phong, cậu không khỏi tò mò.
"Lục Ly à… Nghe có vẻ thú vị đấy. Kể tớ nghe xem nào?"