Vệt Sáng Trong Màn Đêm

Chương 2: Màn đêm không lối thoát

Bước chân Lục Ly lặng lẽ lướt qua những con hẻm tối tăm, nơi ánh đèn đường vàng vọt chỉ đủ soi mờ mặt đất, chẳng thể xua tan bóng tối dày đặc. Mùi ẩm mốc, rác thải phân hủy, hòa lẫn hơi thở nồng nặc của khu ổ chuột, bủa vây lấy hắn như một lời nguyền không thể rũ bỏ. Hắn bước đi, chậm rãi, không vội vã, như thể đã quá quen với sự đè nén vô hình đè nặng lên thân xác mình.

Trước mắt hắn, căn nhà lụp xụp hiện ra như một bóng ma cũ kỹ. Những bức tường loang lổ bong tróc, những thanh gỗ mục ruỗng rệu rã như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể cuốn bay. Hắn đẩy cánh cửa ọp ẹp, bản lề rít lên những âm thanh chói tai, tựa như tiếng rêи ɾỉ đau đớn của một linh hồn bị lãng quên.

Trong góc phòng lờ mờ ánh đèn, mẹ hắn co ro trên chiếc ghế cũ, đôi mắt thất thần ánh lên sự cuồng loạn. Nhìn thấy hắn, bà lập tức lao tới, đôi bàn tay run rẩy bấu chặt lấy cánh tay hắn, móng tay sắc nhọn ghim sâu vào da thịt như một con thú đói khát.

“Tiền! Đưa tiền cho tao!” Giọng bà khàn đặc, rít lên như một lời van nài tuyệt vọng, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên cơn khát thuốc, hơi thở sực nồng mùi cồn và thuốc phiện.

Lục Ly đứng yên, không phản ứng. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn bà, bình tĩnh đến đáng sợ, như thể những lời đó chẳng khác nào tiếng gió thoảng qua tai.

“Không có.”

Bốp!

Bàn tay gầy guộc nhưng chất chứa đầy giận dữ vung lên, tát thẳng vào mặt hắn. Một bên má bỏng rát, nhưng hắn không nhíu mày, không chớp mắt. Hắn chỉ nhìn bà, không phải với sự oán hận, mà là với sự trống rỗng. Đôi mắt hắn tối đen như vực sâu không đáy, không ánh sáng, không cảm xúc.

Một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí hắn. Ngày xưa, mẹ từng ôm hắn vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm, thì thầm những lời dịu dàng: “Ly nhi ngoan, mẹ yêu con nhất trên đời.” Khi ấy, bà ấm áp như ánh nắng đầu ngày, bàn tay mềm mại vỗ về giấc ngủ non nớt của hắn. Hắn đã từng tin rằng chỉ cần có mẹ, dù cuộc sống có khốn cùng đến đâu, hắn vẫn có thể chịu đựng.

Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Cơn nghiện đã cướp đi người mẹ hiền dịu của hắn, để lại một kẻ xa lạ với đôi mắt vô hồn, bàn tay run rẩy chỉ biết vung lên những trận đòn. Đôi môi từng nói lời yêu thương giờ chỉ toàn rít gào và nguyền rủa. Hắn đã quen với điều đó, quen đến mức, ngay cả nỗi đau cũng trở nên vô nghĩa.

Bên ngoài, những người hàng xóm đứng lặng lẽ quan sát, ánh mắt xen lẫn thương hại và khinh miệt. Họ thì thầm với nhau, những lời xì xào độc địa:

“Lại nữa à?”

“Đáng đời cái thằng con hoang đó.”

“Cả hai mẹ con đều là đồ bỏ đi!”

Lục Ly cười nhạt. Những ánh nhìn đó, những lời lẽ đó, từ lâu đã không còn khiến hắn bận tâm. Hắn đẩy mạnh bà ta ra, khiến bà loạng choạng ngã xuống sàn, rồi lẳng lặng bước vào trong, đóng sầm cánh cửa, chặn đứng mọi ồn ào ngoài kia.

Hắn nặng nề quăng mình xuống chiếc giường cứng ngắc, tấm chăn mỏng đã cũ sờn, lỗ chỗ những vết thủng. Hắn nằm đó, lắng nghe tiếng tim mình đập chậm rãi, lắng nghe tiếng nức nở của mẹ bên ngoài. Một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, mang theo mùi ẩm mốc của khu ổ chuột, quấn lấy hắn như một sự trói buộc vô hình.

Cô độc.

Bóng tối xung quanh như muốn nuốt chửng hắn, kéo hắn xuống tận cùng vực sâu trống rỗng. Nhưng hắn không phản kháng. Hắn chỉ nhắm mắt lại, chìm vào màn đêm không lối thoát.