Sau Khi Sinh Con Vợ Bỏ Trốn Một Mình

Chương 2: Bỗng dưng có vợ

Vương Mỹ Linh vừa dứt lời, phòng khách lập tức rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi. Hà Huống không lên tiếng, dù trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng vẫn không ngờ gia đình này lại có thể toan tính đến mức này.

Anh lặng lẽ ngồi trên sofa, ngón tay siết chặt vào lòng bàn tay, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Vương Mỹ Linh, hỏi với giọng lạnh lùng: "Các người là muốn bán tôi đi, để sinh con cho nhà người ta sao?"

Hà Huống không có hành động gì quá khích, nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm của anh cũng đủ thấy anh đang phẫn nộ. Từ khi vào Hà gia cho đến nay, hiếm khi anh bộc lộ cảm xúc phản kháng như lúc này.

Vương Mỹ Linh nhướng mày còn định nói thêm, nhưng Hà Chính Thiên ho khan lên một tiếng, lạnh giọng ngắt lời: "Sao lại nói vậy? Có ai lại nói về cha mẹ mình như thế? Chúng ta chỉ hợp tác với Lục Thị, sao có thể nói là bán con chứ? Bao năm qua con cũng trưởng thành rồi, chúng ta cũng biết suy nghĩ của con, chẳng phải con luôn muốn rời khỏi Hà gia sao? Nếu con có chí tiến thủ, thì hãy sinh một đứa con trai đi. Khi đó, con và Hà gia sẽ không còn liên quan gì nữa. Đây là một cơ hội tốt, con suy nghĩ cho kỹ đi."

Hà Chính Thiên nói xong liền ném tờ báo xuống, đứng dậy rồi lên lầu. Vương Mỹ Linh và đại tiểu thư cũng liếc nhìn Hà Huống một cái rồi rời đi.

Cuối cùng, người kia để lại cho Hà Huống một câu đầy ẩn ý: “Được bước vào Lục gia là phúc phần của anh, không cần phải khổ sở nữa.”

Hà Huống nhìn ly cà phê trên bàn, hơi nóng còn bốc lên, mùi hương nồng đậm mang theo chút chua xót. Người nhà họ Hà ai cũng thích uống, chỉ riêng anh là chưa từng chạm đến dù chỉ một ngụm. Anh vẫn luôn không thích vị đắng.

Anh im lặng trong giây lát, cơn phẫn nộ trên gương mặt dần tan biến, thay vào đó là một nỗi hoang mang hiện rõ.

Vương Mỹ Linh căm ghét Hà Huống, bởi vì anh là bằng chứng cho sự phản bội của chồng bà. Hà Kỳ ức hϊếp Hà Huống vì cho rằng anh chẳng qua chỉ là một đứa trẻ ăn nhờ ở đậu. Hà Chính Thiên chưa bao giờ để tâm đến Hà Huống vì anh chỉ là kết quả của một phút bồng bột thời trai trẻ. Đối với Hà Huống, mẹ anh chỉ là kẻ lừa gạt, Hà Chính Thiên thậm chí còn không bận tâm đến chuyện đó, huống hồ gì đến đứa con xa lạ nhiều năm chưa gặp.

Nếu không phải vì một biến cố ngoài ý muốn, thì năm tám tuổi Hà Huống cũng sẽ không bước chân vào ngôi nhà này, nơi được gọi là gia đình của cha ruột anh.

Ở nơi này, Hà Huống chỉ cảm nhận được toàn là ác ý. Anh vẫn luôn chờ đợi một cơ hội để rời khỏi Hà gia, nhưng không ngờ điều chờ được lại là chuyện như thế này.

Ở Hà gia quá lâu, trong lòng Hà Huống sớm đã không còn khát khao tình thân từ người cha kia. Thậm chí anh còn khinh thường việc trở thành một phần của gia đình này. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh phải chấp nhận sự sắp đặt của Hà Chính Thiên.

Hà Huống cảm thấy hụt hẫng, anh do dự, nội tâm cuộn trào vô số ý niệm không thực tế: "Có nên nhân cơ hội này rời khỏi Hà gia không? Liệu mình có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn không?"

Suy nghĩ suốt cả đêm, sáng sớm hôm sau, Hà Huống đi tìm Hà Chính Thiên. Hà Chính Thiên rất hài lòng khi thấy Hà Huống biết thời thế, ánh mắt ông nhìn Hà Huống như thể đang nhìn về một nơi xa xăm.

"Con thực sự rất thông minh, đúng là di truyền từ mẹ con."

"Ba không xứng để nhắc đến bà ấy."

Nghe vậy, sắc mặt Hà Chính Thiên lập tức sa sầm: "Ba không so đo với con, nhưng con nên biết điều một chút. Đến Lục gia rồi thì an phận, nhanh chóng sinh con mới là quan trọng nhất. Chúng ta đã bàn bạc xong cả rồi, ngày mai sau khi đăng ký kết hôn, con sẽ dọn qua đó. Nể tình mẹ con, ba để lại cho con một khoản tiền, hai mươi vạn, không phải con số nhỏ đâu. Cầm lấy mà lo liệu cho tốt."