Quay Về 2007, Tôi Dẫn Đầu Kỷ Nguyên Hotgirl Mạng

Chương 2

Vừa mắng, mẹ vừa giận dữ đập mấy cái lên người cô.

“Nằm như heo thế này, sao không ngủ cho chết luôn đi, còn không mau dậy ngay!”

“Mẹ?” Giang Tuyết lơ mơ gọi một tiếng, giọng đầy nghi hoặc.

“Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, mau xuống bếp nhóm lửa, tao còn phải nấu cơm.” Mẹ Giang nghiến răng nghiến lợi, mắng xong thì quay người đi vào bếp, miệng vẫn không ngừng lầm bầm.

Còn nói những gì thì Giang Tuyết không có hứng thú, lúc này đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Ký ức cuối cùng trong đầu cô là hình ảnh bản thân ngã gục xuống bàn máy tính vì kiệt sức.

“Còn trẻ mà làm việc liều mạng quá, coi chừng đột tử đó.”

Cô nhớ lại hôm trước bạn thân vừa gửi một đoạn tin tức về những ca tử vong do làm việc quá sức, còn tận tình khuyên cô đừng thức khuya nữa. Khi đó cô còn cười nhạt, cho rằng mình khoẻ như trâu, ai ngờ chỉ thức hai đêm liên tiếp đã hoa mắt chóng mặt, thở không ra hơi.

Vậy là cô chết rồi sao?

Cơn choáng váng kéo đến, cô không biết mình ngất xỉu hay đang mơ. Nhìn quanh căn phòng, mọi thứ vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Nơi này dường như là căn nhà thời thơ ấu của cô.

Thật kỳ lạ, rõ ràng sau này cô đã có tiền, còn mua cho mình một ngôi nhà riêng. Trên hành trình trưởng thành, cô từng sống trong ký túc xá, thuê nhà, chuyển trọ không biết bao nhiêu lần. Vậy mà mỗi khi mơ về "nhà", khung cảnh hiện lên luôn là ngôi nhà cấp bốn thời thơ bé.

Cô ngồi dậy khỏi giường, đầu óc quay cuồng. Đưa tay sờ trán, lòng bàn tay nóng ran, trán còn nóng hơn. Cô chắc chắn mình đang sốt.

Giang Tuyết loạng choạng đứng dậy đi đến bàn học, cầm chiếc gương nhựa tròn lên. Trong gương phản chiếu một gương mặt quen thuộc mà cũng xa lạ.

Mái tóc khô xơ, làn da vàng vọt, gầy tới nỗi cằm nhọn hoắt, môi nứt nẻ. Nhưng đôi mắt lại sáng chói bất thường.

Là cô, nhưng cũng không phải cô.

Ánh mắt lướt qua đống sách trên bàn, toàn sách cấp hai, còn bài tập đang mở ra là bài tập hè lớp tám.

Cô bước ra khỏi phòng, nhìn tờ lịch treo trên tường nhà chính…

Ngày 3 tháng 7 năm 2007.

Mùa hè năm cô mười lăm tuổi.

Đầu vẫn ong ong, đây là mơ sao? Nếu là mơ thì chân thực quá.

"Chần chừ gì nữa thế con nhãi kia, mau vào nhóm lửa cho mẹ nấu cơm." Trong bếp vang lên tiếng quát của mẹ cô.

Em gái cô là Giang Lộ đang chơi đùa ngoài sân, nghe mẹ gọi liền lập tức chạy vào, đứng trước cửa bếp nói: "Mẹ, để con giúp mẹ nhé."

"Con đi chơi đi, con có biết nhóm bếp đâu. Trong bếp nóng lắm, lỡ bị sốc nhiệt thì sao?"

Giang Tuyết nghe vậy, nhìn sang cô em gái nhỏ hơn mình bốn tuổi.

Cô nở một nụ cười đầy chua chát, không nói gì mà lẳng lặng đi vào bếp, ngồi xuống chiếc ghế gỗ thấp trước bếp lò.

Cô đút củi vào bếp, quẹt diêm châm lửa, nhưng lửa chưa bén, chỉ có khói bốc lên nghi ngút.

Cô ho sặc sụa, lập tức thu hút sự chú ý của mẹ.

"Đúng là đồ vô dụng, đến nhóm lửa cũng không biết. Cút đi, chẳng được tích sự gì!"