Quay Về 2007, Tôi Dẫn Đầu Kỷ Nguyên Hotgirl Mạng

Chương 1

“Con gái học nhiều có ích gì, còn không bằng ra ngoài đi kiếm tiền. Anh nhìn con bé Lưu Đình con lão Lưu xem, nó chỉ lớn hơn Tiểu Tuyết có hai tuổi, đi làm mới mấy năm đã gửi tiền về xây nhà cho bố mẹ rồi.”

Giang Tiểu Điệp vừa nói vừa liếc sang anh trai mình là Giang Hải Dương.

“Con cái học giỏi, dù là trai hay gái anh cũng sẽ lo cho học đến cùng, có phải bán hết nhà cửa cũng không tiếc.”

“Anh lo, nhưng chị dâu có đồng ý không?”

Chị dâu nổi tiếng là thiên vị, nếu nói chị ấy trọng nam khinh nữ thì cũng chưa hẳn, vì đứa út Giang Lộ cũng là con gái, nhưng lại được chị dâu cưng chiều như vàng như ngọc. Đứa con gái lớn thì ngược lại, hoàn toàn không được coi trọng. Trong những gia đình đông con, dù cha mẹ có thiên vị đến đâu cũng sẽ giả vờ công bằng một chút, nhưng chị dâu thì khỏi cần che giấu, ghét là ghét ra mặt.

Giang Hải Dương nghẹn lời, không biết trả lời thế nào. Dạo gần đây vợ ông đang tìm người đưa con gái lớn mới chỉ học lớp tám ra ngoài làm công. Bà đã nhờ vả hết họ hàng thân thích để dò hỏi chỗ làm.

Trùng hợp em chồng của Giang Tiểu Điệp là Thu Hà về quê, thế là vợ ông liền tính toán để Tiểu Tuyết đi theo Thu Hà.

Ông không đồng ý, hai vợ chồng vì chuyện này mà cãi nhau mấy ngày liền.

Nhưng vợ ông đâu dễ bỏ cuộc, khóc lóc, trách móc, hết than nghèo khổ lại trách chồng vô dụng, còn mắng cả bố mẹ ông thiên vị, chỉ lo cho hai đứa em mà không nghĩ đến đứa lớn.

Bà khóc hết lần này đến lần khác, kêu than số phận bất công. Giang Hải Dương vẫn cắn răng chịu đựng, nhất quyết không đồng ý, nhưng bị vợ quấn lấy suốt, ông khó chịu quá, thà ra đồng làm việc quần quật còn hơn là ở nhà nghe vợ cằn nhằn.

“Lần này em về đây cũng là do chị dâu nhờ vả, chị ấy muốn cho Tiểu Tuyết đi làm cùng Thu Hà. Thu Hà sẽ đi vào ngày kia, anh quyết định nhanh đi để em còn đặt vé tàu.”

“Tiểu Tuyết sẽ tiếp tục đi học, không đi làm. Ít nhất cũng phải học xong cấp hai, nếu con bé có thể thi đậu cấp ba, anh nhất định lo cho nó học tiếp.”

“Anh lo được là một chuyện, quan trọng là vợ anh có chịu không.” Giang Tiểu Điệp nhếch môi cười khẩy.

“Anh cứ thống nhất với vợ anh đi đã, anh không nói lại chị ấy đâu. Trưa nay về bàn bạc với chị dâu đi, em đến nhà mẹ ăn cơm trưa, sau bữa cơm muốn đi hay không thì nói một câu cho rõ ràng.”

Nói xong, Giang Tiểu Điệp vung vẩy túi hoa quả trong tay, thẳng đường đi về nhà mẹ đẻ.

Không biết lát nữa mẹ có chê ít không, dù sao cũng đã lâu rồi cô ta chưa về nhà.

Vợ của em trai chắc sẽ mặt nặng mày nhẹ cho xem.

Làm con gái trong nhà khổ quá, nghĩ đến đây Giang Tiểu Điệp không khỏi thở dài.

---

Giang Tuyết bị giật chăn, kéo tai lôi dậy khỏi giấc mộng.

“Mày nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi, ban ngày ban mặt mà còn lười biếng ngủ nướng! Tới bữa trưa rồi mà còn không biết xuống bếp phụ nấu cơm à? Quần áo cũng chưa giặt, bát đũa sáng còn chưa rửa, chỉ biết ăn với ngủ thôi hả?”