Được rồi, mạng người còn lớn hơn trời, cô cũng thông cảm được.
Thế nhưng hôm nay cô lại bắt gặp Lục Giang Đình cho Phương Tinh mượn tiền.
Ngược lại, cô cũng không biết hóa ra Phương Tinh lại là cha của chiến hữu đã sắp mất mạng kia của anh ta đấy.
“Ngọc Dao, em hiểu lầm chị với Giang Đình rồi, số tiền này là… là chị mượn của Giang Đình, đợi khi nào chị dư dả hơn sẽ trả lại, nếu em không muốn vậy chị… hay là bây giờ chị trả lại cho các em.”
Phương Tinh ra vẻ chịu hết mọi thiệt thòi, bàn tay bóp chặt một xấp tiền dày cộp đó.
Tay duỗi ra cũng dài, miệng thì nói sẽ trả lại cho cô nhưng thật ra lại giữ chặt như sắp bóp nát vậy.
Cũng giống như cái cách cô ta vẫn luôn nói mình với Lục Giang Đình chẳng có gì nhưng lại đeo bám anh ta như con bạch tuộc, sống chết không chịu buông tay.
Mà lúc này, Lục Giang Đình bên cạnh cô ta và cũng là chồng chưa cưới của Lâm Ngọc Dao đang bảo vệ che chở Phương Tinh ở đằng sau mình, hơn nữa còn nhìn cô với vẻ mặt mất kiên nhẫn, trong ánh mắt tràn đầy ý cảnh cáo.
Trông có vẻ như chỉ cần cô dám giơ tay lấy tiền thì anh ta sẽ cho cô biết mặt vậy.
Lâm Ngọc Dao đờ đẫn nhìn hình ảnh này, vậy mà lại giống y như trong giấc mộng dài đó.
Toàn bộ mọi thứ trong mơ quá mức chân thật, cho dù đã tỉnh lại thì cô vẫn có thể nhớ rõ được mỗi một chi tiết, nó giống như thể cô đã đích thân trải qua vậy.
Cảnh mượn tiền ngày hôm nay trùng khớp với như trong mơ, mỗi một câu mà bọn họ nói đều không sai một chữ nào.
Cô lập tức hiểu ra giấc mơ đó cũng không chỉ đơn giản là mơ.
Trong mơ, Phương Tinh sẽ không trả lại số tiền này.
Hôm nay sẽ không trả và sau này… thậm chí là cả đời này cũng sẽ không trả.
Không chỉ như thế, sau này Phương Tinh còn lấy đi một nửa tiền lương mỗi tháng của Lục Giang Đình, số còn lại Lục Giang Đình sẽ giữ một nửa, một nửa thì gửi về quê cho cô.
Một kiếp đó, cô ta đã cầm tiền của Lục Giang Đình và tiền trợ cấp của người chồng quá cố Vương Kiến Quân để sống sung sướиɠ.
Rõ ràng cô ta lớn hơn mình vài tuổi nhưng đến lúc về già, thoạt nhìn cô ta còn trẻ hơn mình tận hai mươi tuổi.
Bởi vì mình ở quê trồng trọt, ngày nào cũng phải dậy sớm hơn cả gà và ngủ muộn hơn cả chó, giúp Lục Giang Đình tận hiếu, phụng dưỡng cha mẹ chồng đến khi chết.
Hơn nữa, mình còn một thân một mình nuôi lớn đứa con gái cứ hở tí là bị bệnh.
Đại khái là kiếp trước mình đã quá ngu ngốc, bị con cái bắt thóp, bị cha mẹ của Lục Giang Đình bắt thóp, không thể không được vào một phần tư tiền tiền lương của Lục Giang Đình để khổ sở sinh tồn.
Cô bồi dưỡng tính độc lập cho con gái từ nhỏ, nói với nó rằng dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình, tuyệt đối không thể giẫm lên vết xe đổ của cô.
Con gái được cô nuôi dạy vô cùng xuất sắc, còn trẻ tuổi đã tự mở công ty riêng của mình.