Rốt Cuộc Ai Là Cha Của Long Thai Trong Bụng Trẫm

Chương 4: Mẹ kiếp, đúng là cái mạng chó!

Những cung nữ khác cũng cúi thấp đầu, cả người run rẩy, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Triệu Tê cũng hiểu đại khái vì sao bọn họ lại sợ mình đến vậy.

Theo mô tả trong "Đại Tĩnh Vô Cương", nguyên chủ là một hôn quân vô đạo, tàn bạo tột cùng, lại còn mắc chứng bệnh khó nói. Gã không thể hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ như một nam nhân bình thường, nên dùng đủ mọi phương thức biếи ŧɦái khác để thay thế. Gã còn phát minh ra hàng loạt đạo cụ, thu thập các loại xuân dược. Ai phạm lỗi, kẻ đó sẽ trở thành món đồ chơi của gã, bị hành hạ đến mức sống không bằng chết.

…Mẹ kiếp, đúng là cái mạng chó!

Triệu Tê thấy đau đầu, phất tay: "Các ngươi lui xuống đi, trẫm muốn yên tĩnh một chút."

Các cung nữ như được đại xá: "Tuân chỉ!"

Giang Đức Hải tiến lên, lo lắng hỏi: "Hoàng thượng cảm thấy không khỏe sao? Có cần gọi thái y đến khám không?"

"Không cần." Triệu Tê đáp.

"Ngươi cũng lui xuống đi."

Sau khi Giang Đức Hải rời đi, trong tẩm điện chỉ còn lại mình Triệu Tê.

Cậu bước đến trước gương, quan sát bản thân.

Ừm, tuy không đẹp trai bằng gương mặt kiếp trước của cậu, nhưng cũng xem như là thanh tú. Da trắng, mắt to, chỉ là vóc dáng hơi thấp, nhìn tổng thể trông có vẻ yếu ớt, dương khí không đủ.

Ha, với cơ thể này mà dương khí sung mãn thì mới là chuyện lạ.

Triệu Tê thay một bộ quần áo khác, ngả lưng lên long sàng, suy nghĩ về hoàn cảnh của mình.

Nguyên chủ lên ngôi từ năm tám tuổi, đến mười bốn tuổi mà tiểu huynh đệ vẫn không ngóc đầu dậy nổi. Thái y trong cung đều bó tay. Thái hậu Ôn thị lo lắng đến sốt ruột, bí mật triệu tập danh y khắp thiên hạ đến hội chẩn. Nguyên chủ uống vô số thuốc, nhưng bệnh tình không thuyên giảm chút nào.

Vì đây là vấn đề liên quan đến thể diện thiên tử, thái hậu Ôn thị ban lệnh phong tỏa tin tức, ai tiết lộ sẽ mất mạng. Nhưng dù vậy, tâm lý của nguyên chủ vẫn chịu tổn thương nặng nề.

Càng lớn, tâm lý gã càng trở nên méo mó, biếи ŧɦái.

Gã không thiết triều chính, suốt ngày đắm chìm trong tửu sắc. Một năm, gã chỉ thượng triều đúng một lần, mọi chuyện quốc gia đại sự đều do thái hậu Ôn thị và các đại thần phụ chính lo liệu.

Thái hậu Ôn thị là một bậc thầy tranh đấu về chính trị, nhưng lại vô cùng nuông chiều con trai. Bà nhắm mắt làm ngơ trước mọi hành vi tàn ác của gã.

Sau khi thái hậu Ôn thị băng hà, nguyên chủ mất đi chiếc ô bảo hộ. Những chính phái sớm đã căm hận hắn đến tận xương tủy liền liên kết lại, khởi binh tạo phản.

Từ phương Bắc, bọn họ đánh một đường vào tận kinh thành, bắt sống nguyên chủ.

Mà Dung Đường, chính là một nhân vật quan trọng trong phe chính phái, lập công lớn trong cuộc lật đổ này.

Tân hoàng đăng cơ, ban nguyên chủ làm chiến lợi phẩm cho Dung Đường.