Vạn Nhân Mê Nhút Nhát Trở Mình

Chương 21: Bị hành hạ cũng là một loại hạnh phúc!

Ngu Ngư vốn định nhân cơ hội này tắt video. Bất chợt, cô phát hiện ra, Trần Xuyên trong khi di chuyển đã vô tình đặt điện thoại tựa vào vách tường trong khi màn hình vẫn sáng. Anh vừa rời khỏi ống kính, một hình ảnh phản chiếu lập tức lọt vào mắt cô. Ngón tay đang định nhấn thoát bỗng khựng lại.

Ngay sau đó, cảnh tượng mà cô mong mỏi bấy lâu cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

Cơ thể của Trần Xuyên thực sự quá đẹp.

Làn da trắng mịn, vóc dáng cân đối. Thân hình thon gầy nhưng không hề mảnh khảnh yếu ớt, từng đường nét trên cơ thể đều săn chắc vừa đủ, nhất là cơ ngực gọn gàng, rắn rỏi mà không hề thô kệch.

Ngay sau đó, cô nhìn thấy vệt máu đỏ tươi nhỏ xuống, chảy dọc theo vùng cơ ngực trắng nõn của anh. Rồi từ từ lăn dài xuống phần bụng, nơi những múi cơ săn chắc xếp đều nhau. Đường cong nam tính hiện ra trước mắt, hấp dẫn đến mức khiến người ta khó lòng dời mắt.

Trần Xuyên vội vàng dùng khăn giấy lau hai lần, nhưng dấu vết hồng nhạt vẫn in lại trên da. Dưới ánh đèn, sắc đỏ nổi bật trên làn da trắng, vừa tương phản lại vừa kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Dù anh có chút biếи ŧɦái thật, nhưng phải thừa nhận, đẹp trai đến mức không chê vào đâu được.

Khi anh quay lại, ánh mắt của Ngu Ngư đã chăm chú dán chặt vào màn hình từ lúc nào không biết. Tiếp theo, một giọng nói dịu dàng thỏ thẻ vang lên: “Trần Xuyên ca ca sao anh lại bất cẩn thế này? Làm em lo lắng ghê đó.”

Thái độ của cô xoay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Vẻ hờ hững trước đó hoàn toàn biến mất. Cô khẽ nghiêng đầu, giọng nói mềm mại như tơ, mang theo chút run rẩy không rõ ràng, tựa như vừa bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhưng lại cố che giấu.

Cô vừa dứt lời, Trần Xuyên lập tức tê liệt. Chỉ một tiếng “Trần Xuyên ca ca” thốt ra từ miệng cô đã như đòn trí mạng, giáng thẳng vào tâm trí anh, khiến đầu óc quay cuồng. Trong chớp mắt, mọi thứ bỗng trở nên mơ hồ, choáng váng đến mức suýt chút nữa không đứng vững.

Anh cố lấy lại bình tĩnh, thấp giọng nói: “Không sao đâu, bảo bối. Anh bị vậy từ nhỏ rồi, thỉnh thoảng vẫn hay chảy máu mũi.”

Lời nói nghe có vẻ bình thản, nhưng ánh mắt lại vô thức đảo đi nơi khác, như thể cố gắng che giấu sự hoảng loạn trong lòng.

“Thật không?”

Cô nghiêng đầu, ánh mắt khoá chặt vào màn hình, khuôn mặt lộ ra vẻ hoài nghi.

Anh gật đầu sống chết diễn sâu cho trót: “Ừ ừ, thật mà.”

“Vậy từ nhỏ anh đã hay bị như vậy rồi sao?”

Cô chậm rãi thở dài, mang theo dáng vẻ thương tiếc: “Thật là tội nghiệp ca ca ghê ~”

Âm thanh nũng nịu vừa mềm mại vừa hờ hững, như thể khẽ ve vuốt rồi lại cào nhẹ vào lòng anh. Ngứa ngáy đến tận tim phổi.

Trần Xuyên như bị cơn sóng nhiệt cuốn qua, hơi thở rối loạn. Ngay cả đầu ngón tay đang cầm điện thoại cũng bất chợt run run.

Anh cảm giác, nếu còn tiếp tục như thế này, có khi lại chảy máu mũi lần nữa mất thôi…

Bị cảm giác thích thú trong lòng lôi kéo, Ngu Ngư cứ thế buông lời ngọt ngào không chút do dự. Trong lòng cô thầm cười gian xảo nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ dịu dàng đầy quan tâm. Cô chăm chú nhìn vào màn hình, không rời mắt dù chỉ một khắc.

Giọng điệu tuy không quá chân thành, nhưng rõ ràng Trần Xuyên lại cực kỳ hưởng thụ.

Cô cứ thế trái phải đều một tiếng “ca ca” khiến anh suýt đắm chìm hoàn toàn trong lưới mật ngọt mà cô giăng ra, không phân biệt được đâu là đông tây, đâu là nam bắc.

[Trần Xuyên: Giá trị hảo cảm +2, tổng điểm hiện tại: 87.]

Trong lòng Ngu Ngư lặng lẽ thở dài: Trần Xuyên à Trần Xuyên, anh nhìn lại bản thân xem.

Còn đâu dáng vẻ kiêu ngạo đầy khí chất ngày nào lúc mới quen cô nữa?

Trần Xuyên nuốt khan, mắt khoá chặt vào màn hình, thấp thỏm hỏi: “Anh có thể nhìn thấy em không, bảo bối?”

Vừa rồi đã được gọi một lần, lần này anh không còn chần chừ nữa. Giọng điệu trầm thấp có chút khô khốc. Hai từ “bảo bối” vừa thốt ra vẫn khiến lòng bàn tay anh túa đầy mồ hôi. Mắt anh ghim chặt vào ống kính. Dù cảnh tượng ban nãy có hơi lúng túng, nhưng giữa bầu không khí mập mờ này, ngay cả chuyện chảy máu mũi cũng bất giác mang theo một nét gợi cảm đặc biệt nào đó.

Ngu Ngư vốn định từ chối, nhưng chẳng biết nghĩ gì, cô đột nhiên đứng dậy, bước đến bàn trang điểm cách đó không xa.

Cô bật một chiếc đèn nhỏ trên bàn, ánh sáng dịu nhẹ lan toả khiến góc phòng trở nên ấm áp hơn hẳn. Trước mặt là một chiếc gương lớn, đã phủ kín bằng tấm vải trắng để tránh việc vô tình nhìn thấy hình ảnh mình mỗi lúc đi qua. Điều mà cô vẫn đang phải tập thích nghi.

Trước đây, cô từng lên mạng mua một chiếc gương trang điểm nhỏ với viền màu hồng phấn ngọt ngào, trông vừa nữ tính lại vừa đáng yêu.

“Không được đâu, tôi đang mặc đồ ngủ mà.”

Vừa dứt lời, chiếc gương nhỏ vô tình phản chiếu lại một góc hình ảnh: đường nét thanh thoát dưới cằm nhỏ nhắn cùng lớp váy ngủ hồng nhạt buông lơi, mong manh như làn sương sớm. Làn da cô trắng đến mức phản quang dưới ánh đèn. Xương quai xanh cùng phần cổ thanh mảnh ẩn hiện trong những mảng bóng đổ mờ ảo, tạo nên vẻ đẹp mảnh mai tựa cánh hoa dại giữa sớm mai, tinh khôi nhưng đầy vẻ quyến rũ khiến người ta không thể rời mắt.

Tim Trần Xuyên đập thình thịch.

Ngay khi cảm giác ấy sắp bùng nổ, cô chợt vươn tay khép chiếc gương lại, sau đó tắt luôn đèn bàn.

Cả căn phòng bỗng chìm vào một mảng tối dịu nhẹ.

Hình ảnh trước mắt vừa vụt mất, khiến trái tim anh đột nhiên trống rỗng khó tả.

Chưa kịp hoàn hồn, giọng nói mềm mại lại vang lên qua loa điện thoại mang theo chút lo lắng nhưng vẫn thấp thoáng ý cười thích thú: “Trần Xuyên, anh lại chảy máu mũi nữa kìa! Để điện thoại xuống, nhanh lấy giấy lau đi!”

Trần Xuyên ngẩn người, lúc này mới nhận ra máu mũi lại chảy xuống. Anh vội vàng đứng dậy, lặp lại y hệt những động tác vừa rồi.

Còn Ngu Ngư thoả mãn tận hưởng trọn vẹn cảnh tượng trước mắt một lần nữa, cuối cùng cũng hài lòng cúp máy.

Tối nay, Trần Xuyên nhắn tin chúc cô ngủ ngon.

Tất nhiên, cô không còn phớt lờ nữa mà cũng đáp lại: “Ngủ ngon.”

Đêm khuya.

Trần Xuyên nằm trên giường, mắt mở to nhìn lên trần nhà, không hề nhúc nhích.

Trong đầu cứ quanh quẩn giọng nói ngọt lịm của cô.

Cô gọi anh là ca ca.

Cô còn chủ động nói ngủ ngon với anh.

Có phải cô đã thích anh một chút rồi không?

[Trần Xuyên: Giá trị hảo cảm +2, tổng điểm hiện tại: 89.]

Sáng sớm, trong lúc tập thể dục. Ngu Ngư vừa ép chân vừa nghĩ về Trần Xuyên.

Tất nhiên, cô không hề cố tình nhớ đến hình ảnh anh cởi trần, máu mũi nhỏ xuống cơ thể.

Cô chỉ đang suy ngẫm - Tình cảm và hảo cảm của con người được lưu giữ theo cách nào?

Trần Xuyên đúng là kỳ lạ.

Ban đầu, cô chỉ đơn thuần dùng chính cách của anh để đối phó với anh, xem như một màn ăn miếng trả miếng.

Vốn dĩ, cô chỉ muốn thu hút sự chú ý của anh, nhưng mới bao lâu đâu?

Vậy mà giờ đây trông anh cứ như hoàn toàn đắm chìm, chẳng khác nào một chú chó trung thành.

Chẳng lẽ cô thực sự có thiên phú đặc biệt trong việc điều khiển tâm lý của người khác?

Hay đúng như Trần Xuyên đã nói - chỉ cần là cô, nên có làm gì, anh cũng thích?

Nghĩ đến đây, sống lưng Ngu Ngư chợt lạnh toát.

Cô lắc đầu, cố gạt đi suy nghĩ này, nhưng rồi một lúc… hình ảnh không mặc áo của Trần Xuyên lại hiện lên trong tâm trí.

Bất giác, một giả thuyết loé lên trong đầu cô:

Có phải vì trước đây chưa từng có ai đối xử với Trần Xuyên theo cách này, nên anh mới cảm thấy cô đặc biệt?

Chính sự đặc biệt ấy, theo thời gian dần dần biến thành sức hút không thể cưỡng lại.

Tương tự như cách cô áp dụng chính chiến thuật của Tô Điệp lên anh ta, khiến giá trị hảo cảm của anh tăng lên vùn vụt.

Cảm giác khi ở bên cô không thể tìm thấy ở bất kỳ ai khác.

Những ký ức đặc biệt về cô cũng không thể tái hiện lại với bất kỳ ai khác.

Chính sự không thể thay thế này đã biến thành một thứ nhu cầu khó lòng từ bỏ.

--------------------

Lời dịch giả:

“Trần Xuyên ca ca, sao anh lại bất cẩn thế này? Thấy vậy, em lo lắm đấy…”

Trong đoạn này mình vẫn giữ lại cách gọi của nội dung gốc để làm nổi bật việc Ngu Ngư đang cố ý trêu chọc, tạo cảm giác “diễn sâu,” với Trần Xuyên.