Sau Khi Phạm Thượng, Ta Giả Điên Giả Dại

Chương 4: Giả nữ vào cung

Trước khi tới, Tạ Vận đã đoán được dụng ý của Giai quý phi. Với tính cách của bà, ngoài những việc liên quan đến mất đầu, e rằng cũng chẳng còn gì khác có thể dùng đến nàng nữa.

Năm đó Giai quý phi ra tay cứu nàng khỏi nhà họ Tạ, giúp nàng sống sót đến bây giờ, chẳng phải cũng chỉ vì muốn dùng nàng vào ngày hôm nay hay sao.

Nhưng ngẫm lại, yêu cầu của Giai quý phi cũng chẳng tính là quá đáng. Bà chỉ muốn nàng dâng mạng mình để giúp thái tử đăng cơ mà thôi, yêu cầu này cũng chẳng tính là quá đáng.

Mạng này, Tạ Vận dám đưa, chỉ cần sau khi đăng cơ thái tử có thể báo thù rửa hận cho nàng, vậy thì dù có phải dùng mạng đổi lấy nàng cũng không tiếc!

Không sao cả, núi đao biển lửa cũng thế, nàng đi làm là được.

"Đại nhân, mời đi bên này." Đại cung nữ Thái Lăng bên cạnh Giai quý phi vừa thấy Tạ Vận bước ra khỏi điện thì lập tức tiến lên đón.

Ánh mắt nàng ta khẽ lướt qua đôi mắt sắc sảo như câu hồn đoạt phách của Tạ Vận, nhưng ngay khi đối phương định nhìn lại, nàng ta lập tức cúi đầu, hạ giọng nói nhỏ: "Xin mời đại nhân, nô tỳ đưa ngài xuất cung."

"Được."

Tạ Vận đưa tay quấn nhẹ dải lụa hồng thắt ngang eo, cúi đầu nhìn xuống bộ cung trang đang mặc trên người, thờ ơ đáp một tiếng, sau đó theo Thái Lăng rời khỏi.

Từ khi triều đại này được thành lập, đã có quy định ngoại thần không được vào hậu cung nếu không có chiếu chỉ, Giai quý phi dĩ nhiên cũng hiểu rõ điều này, vì vậy khi cho người triệu Tạ Vận, bà còn đặc biệt chuẩn bị sẵn một bộ y phục cung nữ, thậm chí còn cẩn thận sai người trang điểm lại cho nàng.

Thế là một mưu sĩ đông cung chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một cung nữ xinh đẹp, thản nhiên tiến vào hậu cung mà không ai hay biết.

Đây là lần đầu tiên nàng mặc váy áo nữ. Không thể không thừa nhận, cảm giác này vô cùng mới lạ.

Dọc đường đi, Tạ Vận cứ vô thức dùng đầu ngón tay cấu nhẹ vào vạt áo, lúc thì chạm bên này lúc lại vân vê bên kia, khi đi ngang hồ nước nàng còn dừng lại, nghiêng người sát vào mép hồ ngắm nhìn bóng mình dưới mặt nước.

Tạ Vận cứ thế quỳ gối bên bờ hồ, nghiêm túc ngắm nhìn dung nhan phản chiếu trên mặt nước.

Khuôn mặt này, phần lớn thời gian đều bị che giấu dưới lớp nam trang, nàng chưa từng có cơ hội ngắm nhìn kỹ diện mạo thật sự của chính mình.

Thái Lăng đứng bên cạnh nhìn Tạ Vận quỳ rạp bên hồ nước, chẳng có chút dáng vẻ đoan trang thùy mị nào, nhưng nàng ta cũng không dám nói gì, chỉ đành lặng lẽ đứng chờ.

Nàng ta hầu hạ bên cạnh Giai quý phi đã lâu, tất nhiên biết rõ bí mật nữ giả nam trang của Tạ đại nhân. Trước đây Thái Lăng luôn nghĩ rằng dù Tạ đại nhân bên ngoài có ngang ngược bất kham thế nào thì khi ở một mình hẳn cũng sẽ lộ ra chút dáng vẻ nữ nhi, dù sao những cử chỉ trên quan trường cũng chỉ là diễn cho thiên hạ xem.