Mỹ Thực: Bếp Lửa Nhân Gian

Chương 3: La Đình Huy

Ánh mắt tất cả mọi người dừng lại trên gương mặt người đó.

Lông mày dài đen nhánh, như có gió xuân mỗi ngày gọt tỉa. Cặp mắt tròn sáng, tựa dòng nước dịu dàng rửa qua, lại được mặt trời và vầng trăng chiếu rọi. Sống mũi thẳng tắp, như thế núi cao hiểm trở. Đôi môi đỏ sẫm, thấm đẫm sắc hồng của nghìn cánh hoa đào. Làn da trong trẻo, tựa như hoa lê tắm trong cơn mưa xuân.

“Y” từ ngoài cửa bước vào, tựa hồ có ánh mặt trời rực rỡ theo sau, khiến cả sân trong sáng bừng lên.

Người đó đứng giữa sân, trước tiên khẽ cúi mình hành lễ với La ngũ đứng bên cạnh.

"Anh, một mình anh đến Hải Lăng thế này khiến bác gái lo lắng, nên bảo em đi cùng."

La ngũ lang, cũng chính là La Đình Ngang vừa thấy “y” xuất hiện đã vội bật dậy khỏi ghế, co rụt cổ nói:

"Em… Em… đây… chỉ là chuyện nhà của tam phòng ta…"

Chỉ là, lời của La Đình Ngang mới nói được một nửa, nửa còn lại bị mấy cái bạt tai tát bay mất.

"Chát! Chát! Chát!"

Trần Kiều Nhi vẫn áp sát cửa nhìn ra ngoài. Cô bé không thấy rõ mặt người mới đến, chỉ cảm giác “y” trông có vẻ gầy nhưng ra tay lại nhanh đến mức đáng sợ, mỗi cú đánh đều dứt khoát, mạnh mẽ.

Một đứa trẻ tám tuổi như cô bé chưa từng thấy ai tát người mà lại đẹp mắt đến vậy. Cánh tay vung lên trôi chảy, xoay tròn linh hoạt, mỗi cú đánh vừa nhanh vừa gọn.

Đầu cậu cô bé lắc lư như quả cầu bị đập qua đập lại, vừa vung sang trái đã bị kéo về, nối tiếp ngay một cái bạt tai dứt khoát giòn tan nữa

"Phù…" Người kia thổi nhẹ vào lòng bàn tay đỏ ửng, xoay cổ tay một vòng như đang giãn gân giãn cốt, dường như còn khẽ bật cười.

Cả sân yên tĩnh như chết.

“Y” ung dung đảo mắt nhìn quanh, chắp tay với những người còn lại, giọng điệu nhẹ như gió thoảng.

"Anh trai nhà ta trước nay vốn là kẻ hồ đồ, chẳng bao giờ phân biệt trong ngoài thân sơ. Những năm qua ăn chơi phá tán, đầu óc càng thêm lú lẫn, có lẽ là bệnh phát tác rồi."

Nói xong, y hất tay một cái.

"Mau đưa Ngũ gia ra ngoài."

Lập tức có ba bốn tráng đinh từ ngoài cửa tiến vào. Trần Kiều Nhi áp nửa người vào cửa nhìn ra, thấy gương mặt trắng béo của cậu cô bé đỏ bừng lên vì tức giận, giống như một ấm đồng nung đỏ.

"La Đình Huy, mày dám! Tao… Tao…"

Thì ra người này tên là La Đình Huy.

Đang lúc Trần Kiều Nhi còn đang nghĩ thầm trong bụng "Đình Huy" viết thế nào thì đã thấy y nghiêng người, vung tay một cái, lại giáng xuống một cái bạt tai nặng nề.

Cậu cô bé kêu lên như con chó mất chủ, lập tức bị người ta nhanh tay nhét vải vào miệng.

Đúng rồi… cha cô bé đâu?

Trần Tiến Học sau khi bị đá bay, lồm cồm bò dậy, song còn chưa đứng vững đã bị người kia "Bộp!" một tiếng đá lật ngửa ra đất lần nữa.

Như một cái đệm chân, bị người ta thẳng thừng giẫm lên đi qua.

"Chị Cửu nương, không sao rồi."

Trần Kiều Nhi chỉ thấy người được gọi là La Đình Huy bước đến một góc sân, lát sau, y đỡ mẹ cô bé ra ngoài, nhẹ nhàng dìu nàng ấy ngồi xuống ghế.

Trần Kiều Nhi nhịn không được nữa, lập tức mở cửa bếp, lao ra ngoài.

"Mẹ ơi!"

Một bé con lấm lem như tro than từ bếp lò lăn ra, vừa khóc vừa la hét chạy khỏi bếp.

Mặt mũi lấm lem, chỗ trắng chỗ đen, miệng thiếu mất một chiếc răng, còn rỉ máu. Trong tay cô bé vẫn ôm chặt một chiếc bánh nướng bẩn thỉu. Cảnh tượng này khiến La Đình Huy không khỏi nhướng mày, chân mày giật giật mấy lần.

Y đưa tay túm lấy cổ áo sau của cô bé, rồi quay đầu dặn dò:

"Đưa đứa nhỏ này đi thay quần áo, lau mặt sạch sẽ… Rồi cho ăn chút gì đó."

"Mẹ ơi!"

Trần Kiều Nhi như một con khỉ nhỏ, bám chặt lấy mẹ không chịu buông, chỉ ước gì bốn chân có thể dài thêm cả trượng để quấn chặt hơn.

Bé con ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn La Đình Huy, nghẹn ngào van nài:

"Thần tiên tốt bụng ơi, cầu xin ngài! Cho con ở lại với mẹ đi!"

Thần tiên? Ai cơ?

Người đang xách Trần Kiều Nhi khẽ bật cười, bàn tay rắn rỏi buông lỏng vạt áo bé con, nhẹ nhàng đẩy một cái, giúp bé lao vào vòng tay mẹ.

Từ đầu đến cuối, La Cửu nương vẫn không lên tiếng. Khi bị nhét giẻ vào miệng rồi trói dẫn ra ngoài, nàng ấy không lên tiếng; khi được cởi trói, dìu ngồi xuống, nàng ấy cũng không lên tiếng.

Giờ phút này, nhìn con gái nằm trong lòng mình, khóc đến nhoè nhoẹt như một con mèo nhỏ dầm nước… La Cửu nương khẽ nhấc tay, nhưng lại buông xuống.

Nỗi chua xót dâng lên trong mắt, nỗi khổ trong lòng đã tích tụ quá lâu, đông lại, cứng lại, không thể hóa thành nước mắt nữa.

"Chị, hôm nay em đến đây không phải là để nhìn mẹ con chị thê thảm như thế nào."

Câu nói này khiến La Cửu nương ngẩng lên nhìn La Đình Huy. Nàng ấy mở miệng một cách khó khăn:

"Thập Lục lang, là chị vô dụng bất tài, đến nỗi ngay cả anh trai ruột thịt còn muốn bán, để người em trong họ vốn có khúc mắc từ trước là em đây phải nhọc công lặn lội trăm dặm đường xa đến cứu giúp. Hôm nay cho dù kết quả có như thế nào, chị có chết ở đây cũng không sao, chị chỉ cầu xin em hãy đưa Kiều Nhi về Duy Dương, để mẹ chị thay chị chăm lo cho con bé. Đại ân đại đức đời này chị không trả nổi, kiếp sau chị…”