Xuyên Không: Nhật Ký Sinh Tồn Ở Thế Giới Tiền Sử Thú Nhân

Chương 2

Editor: Trang Thảo (TTTTTT).

Buồng con nhộng có thể ngăn cách mọi tác nhân gây hại cho con người, người máy quản gia lo liệu tất cả những công việc có khả năng gây tổn thương cho Cố Cửu Lê. Nếu cậu muốn, người máy quản gia thậm chí có thể giúp cậu tận hưởng cuộc sống theo đúng nghĩa "chân không chạm đất."

Nếu nhất định phải nói về một thứ có thể khiến cậu cảm thấy khó chịu, thì đó là... cơn đói. Bình thường, dạ dày cậu dường như không tồn tại, nhưng mỗi khi đói cồn cào, nó lại nhắc nhở cậu về sự hiện diện của mình.

Nếu coi cảm giác đói là một dạng đau đớn, vậy thì việc bị hố đen nuốt chửng… cũng không hề mang lại cảm giác đau đớn. Đây là một phương thức xử lý "vô hại hóa" được công nhận trong vũ trụ. Dù người bị nuốt có không cam lòng đến đâu, dù từ trường họ để lại có mạnh mẽ đến mức nào, tất cả đều sẽ bị hố đen xóa sạch.

Cái gọi là "vô hại hóa", không chỉ có nghĩa là người bị nuốt sẽ không cảm nhận được đau đớn, mà còn đảm bảo quá trình này không gây ra bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào đến môi trường đang ngày càng suy thoái.

---

Cuộn tròn dưới tán cây, một cục bông mềm mại khẽ phát ra tiếng "ưm ư", gần như không thể nghe thấy, chậm rãi mở mắt. Đôi mắt xanh biếc như lưu ly ánh lên vẻ mờ mịt.

Màu xanh lục của cỏ mềm, phảng phất mùi hương xa lạ.

Ánh sáng vàng rực, nóng ấm nhưng dịu dàng bao phủ lên người.

Không cần ai xác nhận, Cố Cửu Lê cũng chắc chắn — đây là một hành tinh tự nhiên!

Tinh Võng quả nhiên là một âm mưu!

Trời xanh của hành tinh tự nhiên không hề bị bao phủ bởi từng lớp khí thải ô nhiễm! Không khí cũng không có tia điện lượn lờ hay tàn lửa vương vãi, mà chỉ có những sinh vật nhỏ bé bay lượn, phát ra những âm thanh đáng yêu, hiên ngang tiến lại gần.

Cố Cửu Lê không chớp mắt, chăm chú nhìn con côn trùng có cánh không biết tên đang đậu trên chóp mũi mình, vô thức nín thở, sợ rằng chỉ cần một cử động nhỏ cũng sẽ làm sinh linh xinh đẹp và quý giá này hoảng sợ bay đi. Con ngươi cậu dần co lại.

Sinh vật xa lạ kia còn nhỏ hơn cả đốt ngón tay của cậu, bộ lông xù mềm mại toát lên vẻ đáng yêu, trông như đang khoác một chiếc váy liền áo với họa tiết đan xen giữa màu vàng và đen…

Cố Cửu Lê nhìn đôi mắt long lanh của côn trùng có cánh, dường như nó cũng đang nhìn chằm chằm lại cậu. Khóe miệng cậu theo bản năng khẽ nhúc nhích.

"MÉO!"

Trong khu rừng bỗng vang lên một tiếng mèo kêu thảm thiết, khiến đàn chim đủ màu sắc hoảng hốt bay tán loạn.

Bóng lông xám nhạt bất ngờ bật lên giữa không trung, bốn chân mềm mại bung ra, xoay mình lượn trong gió với tốc độ khó mà theo kịp. Nhưng ngay sau đó, nó lảo đảo rơi xuống đất, chỉ để lại những sợi lông trắng bồng bềnh như tơ liễu, cuốn theo gió bay xa.

May mắn thay, bụi cỏ dưới tán cây khá dày dặn, giúp Cố Cửu Lê dù ngã nhào xuống vẫn không bị thương nghiêm trọng. Ngoại trừ cái mũi vẫn còn đau nhức, cậu chỉ cảm thấy đôi chân sau...

Chờ đã, chân sau?

Cố Cửu Lê cúi đầu, đập vào mắt chỉ có một mớ lông lộn xộn phủ trước ngực.

Ở nơi cậu không thể nhìn thấy, hai chiếc tai lông tơ vì hoảng hốt mà cụp xuống, trong khi chiếc đuôi xù phía sau lại vô thức điên cuồng vẫy loạn, quét sạch cả bụi cỏ bên dưới như thể đang báo thù.

Một lúc lâu sau, khi đã bình tĩnh lại, Cố Cửu Lê xác định bản thân không hề nằm mơ. Cậu mất chút thời gian để phân biệt tay chân của mình, rồi thận trọng đưa ra chân trước.

Không giống với bộ lông gần như trắng muốt trước ngực, đầu ngón chân trước của cậu như được đeo một đôi găng tay lông mềm màu trắng, hoàn toàn bao trùm lên phần đệm thịt hình hoa mai. Nhưng từ đó trở lên, bộ lông bắt đầu xuất hiện những hoa văn đen bất quy tắc, xen lẫn giữa các khoảng trắng, dần ngả sang màu xám.

"Meo meo? Mèo méo meo?"

Thanh âm mềm mại, ngọt ngào ấy khiến Cố Cửu Lê giật mình đến mức lập tức buông cái chân trước mà cậu đã cẩn thận nghiên cứu suốt một lúc lâu trong không trung. Như có tật giật mình, cậu cúi đầu trầm tư hồi lâu, rồi mới lấy hết can đảm ngẩng lên quan sát xung quanh.

Tốt rồi, đó chính là giọng của cậu.

Rõ ràng, trong trẻo.

Là tiếng mèo.

Không phải hổ.

Cố Cửu Lê chẳng buồn thắc mắc vì sao mình không bị hố đen nuốt chửng hoàn toàn, hay tại sao lại bất ngờ biến thành một con mèo trên hành tinh tự nhiên này.

Cậu đã quen với việc bình tĩnh tiếp nhận mọi thứ. Những câu hỏi không có lời giải thì mãi mãi không cần truy cứu.

Giống như khi cậu từng dựa vào những dấu vết còn sót lại trong phòng làm việc để suy đoán rằng ba mẹ mình có lẽ là những nhà cách mạng đã liên kết với trí tuệ nhân tạo nhằm phản đối thí nghiệm gen cách đây 20 năm, cuối cùng bị xóa sạch không còn dấu vết.

Nhưng cậu chưa bao giờ có cách nào tìm hiểu được chính xác cuộc "cách mạng" ấy rốt cuộc mang ý nghĩa gì.

Cũng giống như trong nửa tháng cuối cùng của cuộc đời, cậu không ngừng tự hỏi — tại sao trí tuệ nhân tạo không dựa vào môi trường tự nhiên để sinh tồn? So với con người vốn lệ thuộc vào tự nhiên hơn, vì sao chúng lại càng cố chấp bảo vệ môi trường ấy?

Nhưng dù suy nghĩ đến đâu, cậu cũng chỉ có thể đưa ra lựa chọn trong phạm vi có thể, cố gắng làm những gì bản thân muốn làm.

Giờ đây, ở nơi vô số con người tinh tế mong mỏi được đặt chân đến — hành tinh tự nhiên, Cố Cửu Lê choáng ngợp đến mức cả lớp lông tơ cũng run rẩy. Sự phấn khích lan tỏa trong từng tế bào, khiến những câu văn cậu đã thuộc lòng từ lâu cứ thế bật ra theo bản năng, cuồn cuộn không dứt.

[Thời đại viễn cổ, con người và sinh vật tự nhiên chung sống hòa hợp, như người một nhà. Những loài động vật nhỏ đáng yêu đi đến đâu cũng được xoa đầu, được ăn cá kho, vịt xào bia, gà ăn mày...]

[Nước biếc non xanh, sơn trân hải vị ăn không hết.]

[Bốn mùa luân hồi, ngắm không xuể muôn tía nghìn hồng.]

Dù tạm thời chưa thể tận mắt chứng kiến những cảnh tượng ấy, nhưng chỉ cần phóng tầm mắt nhìn quanh, thấy mặt đất lởm chởm đá cứng và cỏ hoang mọc tràn thôi cũng đã đủ khiến lòng Cố Cửu Lê dâng lên một niềm vui mới lạ khó tả.

Cậu không thể tưởng tượng nổi cuộc sống tương lai trên hành tinh tự nhiên sẽ hạnh phúc đến nhường nào — còn tâm trí đâu mà nhớ về quá khứ nữa chứ?