An Tín Hầu Chiêm Thủy Căn qua đời vào giữa tháng bảy do bị thương nặng. Hiện tại đã là tháng mười một, phủ họ Chiêm vừa mãn tang.
Thời tiết lạnh giá, khi Chiêm Quyền rời khỏi tuần bộ doanh, trời bắt đầu lác đác rơi tuyết. Là người luyện võ, anh không sợ gió tuyết, cũng chẳng buồn bung ô. Đến khi về đến cửa phủ, trên vai anh đã phủ một lớp tuyết mỏng.
Anh giao ngựa cho người hầu, rồi cau mày nhìn Thượng Kiếm Thượng Kiếm, người đang chờ sẵn ở cổng lớn.
Thượng Kiếm là người thân cận bên anh từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, hiện tại đang quản lý mọi việc lớn nhỏ trong viện của anh. Việc đợi chủ nhân ngoài cổng thế này vốn không phải là chuyện cậu ta cần làm.
Rõ ràng là trong nhà có chuyện.
Dĩ nhiên cũng không phải chuyện lớn. Nếu là đại sự, Thượng Kiếm đã trực tiếp tìm anh từ lâu rồi.
Quả nhiên, Thượng Kiếm bước lên, vừa phủi tuyết trên vai anh vừa hạ giọng nói:
“Buổi trưa Thái phu nhân dặn rằng sau khi nhị gia tan tầm, hãy đến Vinh Hỉ Đường một chuyến.”
Vinh Hỉ Đường là nơi Thái phu nhân ở. Thái phu nhân là chính thất của Tiên Hầu gia. Kể từ khi Tiên Hầu gia qua đời, bà là trưởng bối có địa vị cao nhất trong phủ.
Thượng Kiếm lại nói thêm: “Hôm nay Thái phu nhân đã xử lý khá nhiều người, lấy lý do cầu phúc cho Tiên Hầu gia mà đưa họ ra thôn trang… Cả trong viện của tam gia lẫn viện của nhị gia cũng có mấy người bị đuổi đi…”
Chiêm Quyền là người hiếu thuận, khi Tiên Hầu gia còn sống, ông từng khen anh nhiều lần, nói anh là đứa trẻ có hiếu nhất. Thật ra dù không có lời dặn của Thái phu nhân, anh cũng đến Vinh Hỉ Đường thỉnh an mỗi ngày.
Nhưng hôm nay Thái phu nhân lại đặc biệt căn dặn như vậy, chứng tỏ bà có chuyện chính sự cần bàn.
Đừng nghĩ rằng Thái phu nhân xuất thân từ nông dân, nghe nói đến chữ còn không biết. Sau mấy tháng chung sống, Chiêm Quyền mơ hồ cảm thấy bà là người làm việc có quy tắc.
Thái phu nhân chưa bao giờ gây phiền phức cho anh, suy cho cùng hai người không phải mẹ con ruột thịt. Về lý mà nói Thái phu nhân chưa từng nuôi dưỡng anh nhưng lại đột nhiên chiếm danh phận mẫu thân mà thôi.
Chẳng lẽ chuyện lần này có liên quan đến mình?
Trong lòng anh đã có suy đoán, nhưng ngoài mặt không biểu hiện gì, chỉ nhanh chân bước về phía Vinh Hỉ Đường, trong khi tai vẫn nghe Thượng Kiếm tiếp tục nói.
“Theo lệnh của nhị gia trước đó, ta không đi tìm hiểu chuyện ở những viện khác. Nhưng riêng viện của tam gia và nhị gia, những kẻ bị đuổi đi đều là người hành xử không đàng hoàng, hoặc là kẻ lười biếng gian xảo, hoặc là uống quá chén rồi nói năng bậy bạ…”
Thượng Kiếm hơi ngập ngừng rồi nói tiếp: “Còn về chuyện Thái phu nhân tìm nhị gia, mấy ma ma ở Vinh Hỉ Đường có tiết lộ một chút… Hình như liên quan đến Tĩnh Hoa đạo nhân.”
Tĩnh Hoa đạo nhân chính là sinh mẫu của Chiêm Quyền. Bà ấy xuất gia vào tháng sáu, gần như cùng thời điểm Tiên Hầu gia qua đời. Hiện tại đang sống trong một đạo quán ngoài thành. Đạo quán đó có điều kiện không tệ, Chiêm Quyền đã đến xem qua. Mẹ anh có một tiểu viện thanh nhã, đồ ăn thức uống đầy đủ như khi còn ở nhà, có người hầu hạ, đi lại thuận tiện.
Nhưng trong giọng điệu của Thượng Kiếm lại lộ vẻ lo lắng.
Bà ấy đã xuất gia, buông bỏ hồng trần, chẳng lẽ Thái phu nhân vẫn còn thấy chướng mắt?
Thượng Kiếm lo sợ Thái phu nhân muốn gây khó dễ cho Tĩnh Hoa đạo nhân, không phải đánh đập hay trừng phạt, mà chỉ cần bắt bà ấy ngày ngày ở trước mặt hầu hạ, giống như thϊếp thất của người khác hầu hạ chính thất… Chỉ vậy thôi cũng đủ là một nỗi giày vò.
Là người thân tín của Chiêm Quyền, Thượng Kiếm đương nhiên toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho mẹ của anh.
Như nhìn thấu suy nghĩ của cậu ta, Chiêm Quyền nói: “Đừng lo.”
Anh không cảm thấy Thái phu nhân sẽ làm khó mẹ mình vì bà ấy là người độ lượng.