EDIT: HẠ
"Chỉ là cậu chưa tìm được người thực sự trân trọng cậu thôi… Nhưng đáng tiếc, cậu lại chọn cách kết thúc mọi thứ vì một kẻ như vậy."
Dừng lại một chút, Minh Dụ lại mở cửa tủ quần áo, sau đó khẽ cười và nói: “Nhưng đừng lo, tôi sẽ thực hiện di nguyện của cậu, khiến cho tên Thành Túc này suốt đời không thể quên được cái tên “Minh Dụ”. Tôi sẽ để cho hắn khắc sâu hai chữ này vào trong tâm trí, suốt đời suốt kiếp, không thể nào quên được.”
Sau một lúc lục lọi trong tủ quần áo, cuối cùng Minh Dụ cũng tìm được một bộ đồ khá ổn. Cậu khoác lên người chiếc áo gió màu xám nhạt, kết hợp với chiếc quần jeans bó màu trắng tinh, may mắn là giày của chủ nhân cũ vẫn có gu thẩm mỹ khá tốt, Minh Dụ chọn một đôi giày thể thao cổ cao màu đen trắng rồi chính thức bước ra ngoài.
Trước khi ra ngoài, cậu còn cố gắng chỉnh lại mái tóc rối bù, để lộ cái trán trắng nõn đầy đặn.
Mặc dù Minh Dụ tự cảm thấy kiểu ăn mặc này rất thoải mái, không có gì đặc biệt, nhưng ngay khi cậu bước ra khỏi cửa căn hộ, cậu đã thu hút ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người xung quanh. Thậm chí, khi cậu đi qua một ngã tư, có hai ba cô gái nhỏ tuổi, đeo ba lô như học sinh trung học, đã ngây người nhìn theo cậu, đến mức không chú ý đèn xanh, cuối cùng chỉ có thể tức giận dậm chân.
Nhìn xem, thật ra chỉ cần cậu mặc bình thường một chút, thế giới này sẽ chú ý đến cậu.
Hơn nữa… Từ nay về sau, tôi sẽ khiến cả thế giới nhìn thấy sự rực rỡ của cậu!
…
Dưới ánh nắng chói chang, biển hiệu của Bệnh viện Đế Đô phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo từ kim loại dưới ánh mặt trời. Một thiếu niên đẹp trai tuấn tú bước vào trung tâm kiểm tra sức khỏe của bệnh viện, nhận số và bắt đầu xếp hàng chờ kiểm tra.
Sau khi y tá nhiệt tình đưa cậu đi làm điện tâm đồ, Minh Dụ chưa kịp đến khu kiểm tra tiếp theo thì điện thoại bỗng vang lên. Cậu lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy cái tên liên tục nhấp nháy trên màn hình, Minh Dụ hơi nheo mắt, suy nghĩ một lát rồi mới nhấc máy.
Ngay khi điện thoại vừa được nhấc lên, một giọng nam tức giận từ đầu dây bên kia vang lên: “Minh Dụ! Cậu lại đi đâu rồi? Không phải đã hứa là chiều nay sẽ đi làm tạo hình với tôi sao? Cậu lại mất tích rồi!”
Minh Dụ đưa điện thoại cách tai khoảng mười centimet, sau khi chắc chắn đối phương sẽ không còn rống lên nữa, Minh Dụ mới đưa điện thoại lại gần tai, khẽ cười nói: “Anh Triệu, em đang ở bệnh viện, em sắp xong rồi, nếu ngài không phiền thì có thể đến Bệnh viện Đệ Nhất Đế Đô đón em được không?”
Bên kia im lặng một lát rồi lại hét lên: “Đi bệnh viện?! Cậu lại làm sao mà phải vào bệnh viện? Đừng nói với tôi là cậu lại đang muốn tự sát vì cái tên Thành Túc đó nhé! Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu còn làm chuyện ngu ngốc nữa thì đừng bao giờ đến gặp tôi!!!”
Minh Dụ khẽ cười từ cổ họng, thở dài một hơi rồi nói: “Anh nghĩ nhiều rồi.”
“Cậu đợi đấy, tôi sẽ đến ngay! Cậu đừng có để tôi phát hiện cậu lại làm chuyện ngu ngốc nhé!”
Khi cuộc gọi kết thúc, Minh Dụ quay đầu nhìn về phía y tá đang đứng, ánh mắt dịu dàng cong lên một chút, cậu xin lỗi rồi nói: “Xin lỗi, chúng ta tiếp tục với hạng mục tiếp theo nhé, giờ là kiểm tra dạ dày phải không?”
Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của thiếu niên, y tá hơi ngẩn người một lúc, rồi vội vã gật đầu: “Vâng, tiếp theo là kiểm tra dạ dày, cứ đi thẳng là tới...”
...
Tại sao lại phải đến bệnh viện?
Dĩ nhiên là để kiểm tra xem trong cơ thể cậu có còn thuốc ngủ không!
Cuối cùng cũng có cơ hội sống lại, Minh Dụ không thể dễ dàng từ bỏ cuộc sống này. Cậu chưa thể chinh phục thế giới thời trang ở đây, làm sao có thể tùy tiện mà chết đi được?
Cậu phải xem thử, thế giới thời trang ở đây, rốt cuộc phát triển đến mức nào!