Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Đừng Hòng Trọng Sinh

Chương 1: Ma khí

Gió lạnh rít gào dưới vực thẳm Ma Uyên.

Trong màn đêm đen kịt, thiếu nữ thở hổn hển vừa chạy về phía trước vừa dùng tay che miệng vết thương ở bờ vai. Bộ thanh y trắng muốt trên người nàng ta đã bị máu nhuộm thành màu đỏ thẫm ghê người.

Xung quanh nàng ta vang lên tiếng gào thét của dã thú, nhưng bước chân của nàng ta vẫn không hề ngừng lại. Chỉ một mực cắm đầu chạy về phía sâu trong vực Ma Uyên.

Sau lưng cảm nhận được hơi thở âm u lạnh lẽo, thiếu nữ nghiến răng nghiêng người né tránh.

“Phập!”

Mũi tên bay sượt qua vai nàng ta cắm thẳng vào thân cây cổ thụ trước mặt.

Cùng lúc đó, thiếu nữ bỗng cảm thấy thân thể mình như bị đóng đinh tại chỗ, dưới chân như đeo huyền thiết nặng ngàn cân. Không thể nhấc chân lên nổi.

Đôi đồng tử nàng ta co lại, trong đáy mắt toàn là vẻ sợ hãi. Nàng ta cúi đầu lục tìm trong túi trữ vật của mình hòng tìm ra pháp bảo để thoát thân, nhưng không ngờ khi mở chiếc túi thêu hoa đeo bên hông ra, bên trong lại hoàn toàn trống rỗng!

Đây không phải túi trữ vật của nàng ta!

“Sư tỷ đang tìm thứ này sao?”

Đúng lúc ấy, sau lưng thiếu nữ vang lên giọng nói lười biếng.

Cố Niệm ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy thiếu niên mặc hồng y đi từ phía sau tới trước mặt mình. Trên tay hắn là một chiếc túi thơm có thêu họa tiết hoa sen, chiếc túi màu hồng nhạt y hệt như chiếc túi đeo bên hông của nàng. Nhưng chỉ cần vừa liếc mắt nhìn qua là Cố Niệm có thể nhận ra thứ trong tay hắn chính là túi trữ vật ban đầu của mình.

Nàng ta mở to mắt, trong mắt đầy vẻ sợ hãi nhìn thiếu niên hồng y đang đi tới trước mặt mình.

Rõ ràng thiếu niên trước mắt vô cùng khôi ngô tuấn tú, khóe mắt hơi xếch lên càng thêm dung mạo hắn trở nên yêu nghiệt. Khóe môi hắn cong lên nở nụ cười dịu dàng, giống như chỉ đang hỏi nàng ta rằng hôm nay sư tỷ muốn ăn gì. Thế nhưng Cố Niệm lại cảm thấy vô cùng sợ hãi. Biểu cảm trên mặt giống như nhìn thấy tu la bước ra từ địa ngục.

Thiếu niên thấy Cố Niệm không nói gì thì nghiêng đầu khó hiểu: “Sao sư tỷ không nói gì, chẳng lẽ không phải của sư tỷ sao?”

Thiếu nữ trợn to mắt, há miệng muốn nói gì đó nhưng chỉ “ê a” được vài chữ.

Thiếu niên đối diện nghe vậy thì bày ra vẻ mặt bừng tỉnh, hắn nói: “Suýt nữa quên mất, sư tỷ đang bị hạ cấm dược…” Nói đến đây hắn hơi ngừng lại một lát, sau đó lại hỏi tiếp: “Sư tỷ có muốn ta giải cho không?”

Cố Niệm vội vàng gật đầu.

“Sư tỷ đừng nóng vội, chúng ta chơi một trò chơi trước được không?” Thiếu niên đi vòng quanh thiếu nữ một hồi, sau đó bỗng nhiên rút một con dao găm cùn ra dí lên miệng vết thương ở vai của thiếu nữ một cái.

Máu từ miệng vết thương lập tức ứa ra, nhuộm đỏ cả bàn tay của Cố Niệm. Nàng ta đau đớn rêи ɾỉ.

“Sư tỷ không muốn chơi, với ta, sao?” Cứ mỗi câu hắn lại nhấn dao găm vào vết thương sâu hơn một chút. Thậm chí còn cố tình xoay ngang lưỡi dao.

Cố Niệm đau như muốn ngất đi, nhưng nàng ta không thể ngất được. Nghe hắn nói như vậy, nàng ta gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy khẩn cầu nhìn thiếu niên.

Thiếu niên khẽ cười, nụ cười kia dưới ánh trăng mờ ảo lại càng thêm phần quỷ dị. Hắn chậm rãi giơ tay lên, đầu ngón tay thon dài như ngọc khẽ chạm vào môi Cố Niệm.

Nàng ta lập tức cảm nhận được linh lực trong cơ thể được giải tỏa, linh lực điên cuồng đổ về miệng vết thương trên vai hòng chữa trị vết thương. Nhưng không hiểu dao găm trong tay hắn làm từ thứ gì, chặn đứng hết tất cả nguồn linh lực lại.

Cố Niệm đau đớt hít một hơi khí lạnh. Thừa dịp thiếu niên không để ý, lòng bàn tay nàng ta ngưng tụ thành một thanh đoản kiếm, đôi mắt lóe lên vẻ oán độc, không chút do dự đâm vào vị trí trái tim hắn.

Đúng lúc này thiếu niên bỗng quay đầu lại, lưỡi kiếm mới được hình thành trong tay nàng ta lập tức bị ma khí trên cơ thể hắn nuốt chửng.

Cố Niệm hoảng sợ: “Ngươi… Ngươi là ma tu?”

“Sư tỷ quên rồi sao? Chính sư tỷ đã dạy ta nhập ma mà?” Thiếu niên lười biếng híp mắt thản nhiên nói.

Khóe mắt Cố Niệm co rút, nàng ta hoàng sợ: “Mạc Tinh Trần, cầu xin ngươi ta cho ta đi! Ta thật sự không cố ý!”

Ma khí trên người thiếu niên tên Mạc Tinh Trần càng lúc càng nồng đượm. Hắn cười lớn: “Hình như lúc sư tỷ khiến ta nhập ma không phải là bộ dạng này. Ta vẫn thích bộ dạng kiêu ngạo cao cao tại thượng kia của sư tỷ hơn.”

Cứ mỗi lần Mạc Tinh Trần nhắc tới hai chữ “sư tỷ”, thân thể của Cố Niệm lại theo bản năng phát run.

Sắc mặt nàng ta tái nhợt, có lẽ là nhớ lại những ngày tháng trước kia bản thân đã hành hạ Mạc Tinh Trần. Bây giờ muốn hắn tha mạng cho mình đúng là người si nói mộng.

Nghĩ tới đây, nàng ta lại đổi qua cách nói khác: “Ngươi không thể gϊếŧ ta!”

“Hửm? Vậy sao?” Mạc Tinh Trần có chút hứng thú.

Giọng nói Cố Niệm run run: “Liễu Y Y bị ta hạ độc, chỉ có ta mới có thuốc giải! Nếu ngươi gϊếŧ ta nàng ta chắc chắn sẽ phải chết!”

Nói tới đây, nàng ta như nhớ ra Mạc Tinh Trần có tình cảm đặc biệt với Liễu Y Y, cho nên chắc chắn không thể để Liễu Y Y chết được. Càng nghĩ Cố Niệm càng cảm thấy đúng là như thế, cuối cùng không biết nàng ta lấy đâu ra tự tin mà ngẩng cao đầu nói với Mạc Tinh Trần: “Mau đưa ta ra khỏi đây, nếu không ta nhất định sẽ không giải độc cho nàng ta đâu.”

Nàng ta dường như mình đã nắm chắc phần thắng, cho nên giọng điệu cũng cao ngạo hơn hẳn.

Nhưng chờ đợi hồi lâu cũng không thấy thiếu niên trước mặt có phản ứng gì, nàng ta lại thúc giục: “Mau lên!”

Bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng cười khẽ. Tiếng cười âm u quỷ dị khiến nàng ta bỗng sởn gai ốc.

Mạc Tinh Trần bóp nát túi trữ vật trong lòng bàn tay, sau đó đưa đưa tay lên về phía Cố Niệm.

Ma khí sau lưng hắn bốc lên cuồn cuộn, kết hợp với màn đêm đen đặc ở vực Ma Uyên lại càng khiến người ta thấy sởn gai gốc.

Giọng nói của hắn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm: “Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng ta sẽ thả ngươi đi.”

“Ngươi không muốn cứu Liễu Y Y sao?” Cố Niệm thấy hắn thật sự động sát tâm thì vội vàng hô lên.

Lần này Mạc Tinh Trần không nói nữa, hắn vẫy tay một tiếng, đầm lầy không đáy sau lưng Cố Niệm bắt đầu rục rịch, bùn nhão sôi ùng ục giống như cánh cửa bước vào địa ngục.

“Ngươi cũng thử hưởng thụ cảm giác bị trăm ngàn yêu vật cắn nuốt đi, Cố Niệm.”

Dứt lời, hắn động một ngón tay. Ma khí cuồn cuộn lập tức kéo Cố Niệm ở phía trước xuống đám bùn lầy sau lưng.

Đám bùn lầy như nhận được mệnh lệnh của hắn, chỉ chớp mắt đã lao lên bao trùm lấy cơ thể của Cố Niệm, cũng nuốt trọng tiếng thét sợ hãi của nàng ta vào lòng đầm lầy.

Không lâu sau, đám bùn lầy phía sau trở nên yên tĩnh dị thường. Gió xung quanh cũng ngừng thổi.

Phía trước vang lên tiếng xột xoạt.

“Tinh Trần, đã tìm thấy Cố cô nương chưa?”

Nghe thấy giọng nói này, Mạc Tinh Trần thu lại ma khí trên người. Trong chớp mắt đã lại biến thành thiếu niên dịu dàng.

Nhìn về phía phát ra tiếng nói, chỉ thấy một nam nhân đang cõng một nữ nhân bước vào.

Người nam nhân vẻ mặt nghiêm nghị, đầu mày nhíu chặt. Nữ nhân trên lưng hắn ta có gương mặt tái nhợt, yếu ớt nói: “Hình như ta vừa nghe thấy tiếng của Cố cô nương.”

Nàng nhíu mày nhìn quanh như đang xác định suy đoán của mình.

“Liễu tỷ tỷ, liệu có phải nghe nhầm không?” Mạc Tinh Trần bước tới dịu dàng hỏi.

Liễu tỷ tỷ trong miệng hắn cũng chính là Liễu Y Y mà Cố Niệm vừa nhắc tới. Liễu Y Y nhíu cau mày đánh giá xung quanh nơi này. Chỉ thấy phía trước là một đầm lầy sâu không thấy đáy, mặt bùn phẳng lặng không có dấu hiệu gì bất thường.

Nhưng rõ ràng ban nãy nàng…

“Ma khí?”

Đúng lúc này, người nam nhân đang cõng nàng bỗng nhiên lên tiếng.

Câu nói này cùng lúc khiến ba người có mặt biến sắc.