Ở khu phố cổ của Dung Thành có một con đường tên là Tường An, còn được gọi là Phượng Hoàng Lộ. Nghe nói tên đường này có nguồn gốc từ hai hàng ngô đồng cao lớn hai bên đường đã tồn tại hàng chục năm nay: “Phượng hoàng đậu trên cây ngô đồng, báo điềm lành và sự thái bình.”
Con phố này có lượng người qua lại không tệ, vì thế Khương Tư đã chọn nơi đây để mở lại cửa tiệm. Sau khi trang hoàng lại một cách tỉ mỉ, cậu sắp xếp từng món hàng lên kệ.
Chỉ tiếc là, những mặt hàng của cậu không phải thứ mà người bình thường dám lại gần. Cửa hàng này cứ như có một kết giới vô hình, trở thành cửa tiệm vắng khách duy nhất trên con phố sầm uất.
Cầm túi bánh bao trên tay, Khương Tư mở cửa tiệm như thường lệ. Những người hàng xóm gần đó đã quen thuộc với chàng thanh niên trẻ tuổi, xinh đẹp này, nên mỉm cười chào hỏi.
“Tiểu Khương đi làm à?”
“Vâng, dì Trương ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi.”
Khương Tư mỉm cười gật đầu. Nhưng cậu không biết rằng, ngay sau khi mình bước đi, dì Trương liền thu lại nụ cười, ánh mắt nhìn theo chàng trai trẻ đầy khó hiểu. Bà lẩm bẩm: “Một chàng trai sáng sủa như thế, lại quay về quê nhà làm cái nghề này...”
Mở một cửa hàng chuyên bán đồ cúng bái thì có tương lai gì chứ?
Đừng nói tương lai, ngay cả đường tiến thân cũng chẳng có.
Nhìn đống hình nhân giấy cùng những lá cờ tang màu vàng trắng chất đầy trong tiệm, Khương Tư không khỏi thở dài.
Từ sau khi nghỉ việc, cậu chưa có một khoản thu nhập nào. Ví tiền sắp cạn kiệt, đến nỗi ngay cả bánh bao cũng chỉ dám mua nhân chay.
Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng vài ngày nữa chỉ có thể gặm bánh bao không mà sống.
Ai có thể ngờ rằng, vài năm trước cậu từng là đạo diễn trẻ đầu tiên của Trung Quốc giành được giải thưởng tân binh tại một liên hoan phim quốc tế?
Khương Tư vốn theo học hội họa, nhưng công việc chính của cậu là đạo diễn. Mới 18 tuổi, cậu đã giành được giải thưởng quốc tế với một bộ phim hoạt hình. Đến năm 21 tuổi, tác phẩm tốt nghiệp của cậu gây sốt trên toàn mạng, giúp cậu được một công ty lớn trong ngành ký hợp đồng làm việc.
Nhưng thương trường vốn như chiến trường. Đối với một nhà tư bản như ông chủ của cậu, lợi nhuận là trên hết, và nhân viên chỉ là công cụ để bị vắt kiệt. Khương Tư, người luôn theo đuổi nghệ thuật, đương nhiên không thể thích nghi với môi trường này. Sau nhiều lần bị chèn ép, cậu dứt khoát đấm thẳng vào mặt ông chủ rồi rời đi một cách sảng khoái.
Gia đình cậu làm nghề tang lễ đã hai đời. Bây giờ, không thể trụ lại bên ngoài nữa, cậu đành quay về tiếp nối nghiệp tổ tiên.