Tôi Nhờ Quay Phim Cho Quỷ Quái Mà Nổi Tiếng Khắp Mạng

Chương 1: Tuyệt đối không được quay đầu lại!

Đêm khuya, con đường rộng lớn vắng lặng. Hai hàng cây ngô đồng đứng im lặng ven đường, cành lá rậm rạp vươn ra đan xen chồng chéo, tạo thành một tấm lưới khổng lồ bao trùm cả bầu trời phía trên.

Những cột đèn đường lác đác tỏa ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt như sắp bị bóng đêm nuốt chửng.

Tiếng giày cao gót gõ xuống mặt đường vang vọng, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm.

Dạo gần đây, La Nghiên liên tục tăng ca ở công ty. Kỳ nghỉ lễ đã đến, khách du lịch đổ về đông nghịt. Để thu hút thêm du khách, cục du lịch nơi cô làm việc nghĩ đủ mọi cách để giành được sự chú ý.

Tăng ca suốt ba ngày liên tiếp khiến cô kiệt sức. La Nghiên đưa tay xoa nhẹ giữa chân mày, cảm thấy vô cùng mệt mỏi và bực bội.

Lộ trình bình thường chỉ mất mười phút, vậy mà hôm nay cô đã đi suốt nửa tiếng vẫn chưa về đến nhà.

Là do làm việc đến mức đầu óc u mê?

Hay cô đã đi nhầm đường?

La Nghiên vừa suy nghĩ vừa rút điện thoại ra xem giờ, nhưng kỳ lạ thay, dù bấm thế nào cũng không mở được màn hình.

Chuyện quái gì thế này?

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, dòng suy nghĩ hỗn loạn dần trở nên rõ ràng.

Cô không nhịn được tự hỏi: Con đường này… trước giờ có bao giờ yên tĩnh đến mức này không?

Những cột đèn đường vốn đã thưa thớt, đột nhiên có hai ba cái vụt tắt. Ánh sáng trở nên yếu ớt, càng khiến bầu không khí thêm phần quỷ dị.

Những tán cây bị ánh đèn hắt bóng xuống mặt đất, bóng cây không ngừng kéo dài ra, đan xen thành một mạng lưới chằng chịt như lưới nhện, bao trùm lấy bóng dáng cô độc của La Nghiên.

Trong màn đêm phía xa, dường như có thứ gì đó đang ẩn nấp.

Tựa như một con thú khổng lồ đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi tự chui đầu vào bẫy.

La Nghiên vô thức nín thở, đầu óc trở nên trống rỗng. Cô chỉ có thể dùng tầm nhìn khóe mắt quan sát xung quanh, trong khi nhịp tim đập mạnh đến mức cô cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

“Phanh——”

“Phanh——”

“Phanh… Phanh…”

“Thùng thùng——”

Có thứ gì đó rơi xuống đất, đang chậm rãi tiến lại gần cô.

Tiếng động càng lúc càng rõ ràng hơn.

Cả người La Nghiên cứng đờ, vô số câu chuyện ma quái từng nghe thoáng qua hiện lên trong đầu.

Đi đêm mà có người vỗ vai, tuyệt đối không được quay đầu lại.

Tuyệt đối không được quay đầu lại!

Đúng vậy, không thể quay đầu lại!

Trong lòng cô có một giọng nói đang gào thét, cảnh báo cô phải đứng yên. Cổ họng khô khốc, cô khó khăn nuốt nước bọt, muốn nhấc chân chạy khỏi nơi này.

Nhưng đôi chân như bị đổ chì, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Ngay khi một bàn tay gầy gò, nhăn nheo như vỏ cây chạm vào cánh tay cô, cuối cùng La Nghiên không thể kìm nén nữa mà hét lên thất thanh.

Tiếng hét của cô vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.

Cùng lúc đó, một giọng nói khàn khàn vang lên.

“Nghiên Nghiên, là bà đây.”

Toàn thân La Nghiên run rẩy, tim đập loạn nhịp.

Cô sững sờ nhìn sang, kinh ngạc thốt lên: “Bà ngoại?”