Tám Năm Ly Biệt, Ắt Có Đổi Thay

Chương 3: Tết (3)

- Chiều nay cậu có học không?

Nằm trằn trọc cả buổi, cuối cùng Trần Hiên cũng không nhịn được mà nhắn tin cho Gia Trạch, cái tên này đã 8 giờ tối rồi mà sao vẫn chưa online chứ- Nhưng vừa dứt sự than vãn, lập tức bên kia đã có phản hồi.

- Không có. Mình có nói cậu rồi mà. Sao thế?

Nói rồi thì người ta không được hỏi lại sao? Không hiểu sao Trần Hiên thoáng chút bực dọc, cô lại nhắn.

- Không có gì. Chỉ là lúc chiều Tả Anh bảo thấy Thời Ngọc chở ai đó giống cậu.

Nhắn xong câu này, Trần Hiên cũng không hiểu sao mình lại hỏi như vậy. Cậu ta muốn đi với ai thì liên quan gì tới cô chứ.

- À, vậy chắc là mình đó. Cậu ấy chở mình đi làm lại kính mắt khác.

- Kính cũ của cậu đâu?

- Lúc sáng cậu ấy với Tống Yến đùa với nhau rồi va phải mình. Kính bị vỡ luôn rồi.

Ra là vậy, hèn gì cô cứ thấy Gia Trạch từ sáng đã ngồi yên một chỗ giữ Trại cho các bạn đi mua đồ. Do Vân Khả cứ bắt nhóm múa phải thuần thục động tác nên cô cũng không lại nói chuyện với cậu ấy được.

- Cậu có bị thương không?

- Không có, chỉ có kính bị vỡ thôi.

Dường như được ai đó gợi ý, Trần Hiên bèn hỏi.

- Sao không để mình chở cậu đi?

Tin nhắn đã được gửi, Trần Hiên có chút hối hận mà muốn xóa đi. Nhưng đối phương đã không để cô làm điều đó.

- Thời Ngọc thấy áy náy nên muốn chở mình đi, với đột nhiên nhờ sẽ làm phiền cậu.

Phiền gì chứ, cậu bảo chúng ta là bạn bè mà- đúng vậy, đối với cậu ấy thì cả hai chỉ là bạn bè thôi. Trần Hiên có chút ú nghẹn ở cổ khi nghĩ đến đều đó. Vì tuy đối với Gia Trạch, cả hai là bạn tốt, nhưng với Trần Hiên, đây là người đầu tiên làm cô thực sự rung động.

Trần Hiên vốn từ một vùng xa, tuy không đến nỗi nghèo nàn nhưng cũng không quá giàu có. Cha cô làm bảo vệ cho một trường tiểu học, còn mẹ cô từng đi làm thuê nhưng đã nghỉ vì tuổi tác. Trên cô còn có một người anh trai, nhưng người anh này lại quá giỏi, sắp xếp công việc gia đình không có gì để chê. Lo cho cha mẹ chu toàn, đã nhiều lần khuyên cha cô nghỉ hưu nhưng ông vẫn muốn làm tiếp công việc này. Anh trai cô là Trần Tôn Hậu, đã cưới vợ và sinh con nhưng vấn đề tiền nong trong nhà chưa bao giờ làm anh đau đầu.

Và cũng chính vì có một người anh quá giỏi như vậy, mà từ lâu cô đã dần nhận thấy được cha mẹ không có hy vọng gì ở mình. Vì tuy lực học của cô rất sáng lạng, nhưng tương lai lại quá mơ hồ, cô không thể quyết định được bản thân cần gì. Cha mẹ cô là thế, anh cô vì mải mê kiếm tiền lo cho gia đình cũng ít khi quan tâm đến cô. Chỉ khi nhắn tin đóng học phí hay mua đồ thì hai anh em mới nói chuyện được một lúc. Hơn thế nữa, lý do mà cha và mẹ cô đều xa cách với con gái là họ đã ngấm ngầm biết rằng, cô không thích con trai.

Trước khi lên Tỉnh để học Phổ Thông, cô đã từng có vài mối tình, tuy nói là mối tình nhưng đó chỉ là việc cô cùng họ thân thiết hơn một chút, đi chơi sẽ chỉ đi cùng nhau, ăn uống cũng chỉ có hai người. Sẽ là những buổi về nhà nhau mà học tập.

Nhưng từ khi cô gặp Gia Trạch thì khác. Đó là lần đầu tiên có một người thật sự chú ý tới từng lời nói của cô. Tuy chỉ qua mạng xã hội nhưng lại hết lòng giúp đỡ cô. Kể từ khi đi học trực tiếp trở lại, Gia Trạch còn đối xử với cô tốt hơn thế. Khi cô nghỉ thì chủ động gửi bài hôm đó, khi gặp khó khăn trong việc bắt đầu cuộc sống ở Tỉnh thì vẫn có người luôn nhiệt tình trợ giúp cho cô.

Khi cô mệt mỏi vì chuyện gia đình thì luôn kiên nhẫn lắng nghe và an ủi cô, còn cùng cô đi ăn đi uống ở những nơi thú vị mà chỉ có người dân ở đây mới biết.

Dần dần, đối với Trần Hiên, Gia Trạch còn hơn cả một người bạn.

Nhưng còn đối phương? Tuy không nói, nhưng cô cũng biết rằng Gia Trạch chỉ xem cô như người bạn tốt. Vì tuy Gia Trạch chưa từng yêu ai, nhưng cô thấy rằng dường như cô ấy không có bất kỳ cảm xúc nào với cả hai giới. Vậy cũng tốt, Trần Hiên thầm nghĩ, nếu Gia Trạch có thích ai, thì hãy sau khi tốt nghiệp, nếu không cô sẽ đau lòng lắm.

Đang mãi mê với những suy nghĩ của mình, Trần Hiên bị cắt ngang bởi chuông thông báo có tin nhắn mới.

- Tối hôm văn nghệ xong lớp mình sẽ đi ăn rồi mới về, lúc đó nhờ cậu chở đi nhé?

Lúc nào cũng vậy, Gia Trạch luôn biết cách làm tất cả hài lòng. Cô biết Trần Hiên đang muốn gì, vậy thì cứ làm cho cậu ấy vui vẻ thôi. Dù sao với Gia Trạch, đây cũng là người bạn Phổ thông đầu tiên của cô, cô hy vọng cả hai có thể bền chặt.

- Cũng được. Nhất định phải để mình chở đó!!

Rõ ràng lúc nhắn tin thì không sao, vậy mà vừa bỏ điện thoại xuống đã có người ngại tới nỗi vùi cả mặt vào trong chăn rồi cười một cách thoải mái.

Tả Anh đang nằm trên giường của tầng trên

- Cậu ta lại bị gì vậy trời??