Trở Về Năm 1998: Nhặt Vợ Về Nuôi

Chương 2: Nhìn ra được bất công

[Uông Viễn giỏi thật đấy, kỳ thi toán cấp tỉnh cậu ấy đạt điểm cao nhất, còn được phát biểu ở buổi khai giảng năm học mới. Lúc cậu ấy đứng trên bục cao tia nắng chiếu vào cứ như đang phát sáng.]

[Hôm nay trời mưa nên thầy thể dục không cho lớp của cậu ấy học ở sân cỏ phía sau, không được nhìn cậu ấy tiếc quá.]

[Mẹ nói không được yêu sớm, trường mình cũng là trường điểm, các bạn đều rất chăm chỉ, mình biết nhưng mà mỗi khi thấy cậu ấy lại nhịn không được muốn nhìn nhiều hơn, nội dung bài học hôm đó cũng khó mà du nhập vào não được, toàn là hình ảnh của cậu ấy không. Hi Tuệ à Hi Tuệ mày xấu xí lắm, còn ngốc nghếch nữa nếu tình cảm này mà lộ ra chắc cậu ấy sẽ cười chết mất. Xấu hổ quá đi!]

“Xin lỗi Uông Viễn.”

Bất ngờ có một giọng nữ vang lên thu hút sự chú ý của mọi người. một nữ sinh mặc quần tây áo sơ mi trắng nai nịt gọn gàng đi tới, cô rất xinh để tóc dài buộc đuôi ngựa trông cực kì đáng yêu tươi sáng.

Cô hướng về phía Uông Viễn, bày ra vẻ mặt cực kỳ xấu hổ liên tục cúi đầu xin lỗi hắn.

Uông Viễn nhíu mày nhìn cô hỏi: “Cậu là chủ nhân của những trang nhật ký này à?”

Cô gái vội lắc đầu: “Không tớ là Hi Nhan, chị gái của Hi Tuệ, tớ xin lỗi cậu thay mặt em gái, vì những chuyện con bé làm khiến cậu bị đàm tiếu.”

Lúc này từ đám đông có một người hớt hải chạy tới, khi nhìn thấy hắn cô cúi người thật sâu như muốn đưa đỉnh đầu chạm đất, hấp ta hấp tấp đầy sợ hãi nói: “Tớ… xin lỗi… xin lỗi cậu…”

Thân hình nhỏ nhắn, nước da ngăm đen, mái tóc ngắn được cắt một cách cẩu thả cứ như thể dùng lưỡi dao lam xén qua từng mảng lởm chởm trông rất buồn cười.

Từng tiếng xin lỗi liên tục tuôn ra, càng nói giọng cô như sắp khóc đến nơi.

Uông Viễn nhìn chiếc quần tây màu đen của cô bị giặt đến bạc màu, chiếc áo sơ mi có nhiều vết rạn do quá cũ rồi lại nhìn qua cô gái tự xưng là chị của bạn này hơi nhíu mày.

Gia đình của Uông Viễn làm kinh doanh, cha mẹ đều có công ty riêng, hắn lại là đứa con duy nhất của hai người, nên vào năm lớp 10 theo yêu cầu của cha mẹ hắn đã bắt đầu tiếp xúc với việc kinh doanh nên ít nhiều cũng học được chút kỹ năng quan sát người khác từ cha mẹ.

Vừa nhìn qua hắn liền biết Hi Tuệ và Hi Nhan có cuộc sống vô cùng khác biệt, dường như cha mẹ không dành quá nhiều tình cảm cho Hi Tuệ ngược lại Hi Nhan thì rất tốt.

Quan sát được hoàn cảnh của họ nhưng hắn là người ngoài không tiện xen vào hơn nữa hắn cũng không muốn xen, bình tĩnh nhìn Hi Tuệ vẫn cúi gằm mặt rồi quay qua nói với Phương Cường: “Cậu biết hôm nay ai trực bảng tin không, lấy giúp tớ chìa khóa.”

Nghe vậy các bạn nữ đều ồ lên, tiếng bàn tán rôm rả không ngừng.

“Cậu ấy không giận, tớ đã nói rồi mà Uông Viễn sẽ không trách mắng gì đâu, cậu ấy hiền muốn chết.”

“Còn đẹp trai nữa.”

Hi Nhan đứng bên cạnh Hi Tuệ nhíu mày không vui khi thấy Uông Viễn không hề nặng lời, nhưng mục đích của cô ta đã đạt được nên cũng không nói gì thêm. Chờ tới khi Phương Cường đưa chìa khóa tới mở cửa, ba trang nhật ký được chính tay Uông Viễn xé xuống.

Hi Nhan mới lên tiếng: “Cảm ơn cậu đã không trách em gái tớ.”

Cô ta vươn tay ra: “Để tớ giúp cậu xử lý thứ này.”

Thân hình Hi Tuệ run lên, hai tay đan vào nhau siết tới đỏ bừng.

Uông Viễn vò ba tờ giấy thành một cục nhét vào túi quần: “Tớ sẽ tự xử lý, chuyện này đến đây thôi.”

Hắn nhìn qua Hi Tuệ: “Cậu… nên chăm chỉ học hành.”

Nói xong liền đi ra khỏi đám đông, dù không trách nhưng hắn cũng không thích mẫu con gái như Hi Tuệ nên chẳng muốn bật chút đèn xanh nào, nếu trả lại những trang nhật ký này có khi lại để cho cô ấy nghĩ lung tung, thà hắn tự tay xử lý thì hơn.