Trở Về Năm 1998: Nhặt Vợ Về Nuôi

Chương 1: Nhật ký tình cảm bị dám lên bảng tin

Trường trung học Hoa Sơn, một trong những trường đứng tốp đầu của tình N, nơi đây từng có không ít học sinh thi đậu vào trường đại học lớn trong nước, còn sản sinh ra hai doanh nhân cực kỳ có tiếng nên mỗi năm đều có vô số phụ huynh muốn con mình thi vào Hoa Sơn.

Thành ra chất lượng đầu vào của Hoa Sơn rất cao, môi trường học tập từ đó cũng trở nên cạnh tranh hơn so với các trường phổ thông khác, bầu không khí quanh năm có chút căng thẳng, bình thường sân trường hiếm khi có người tụ tập trừ thứ hai có tiết chào cờ, nhưng hôm nay là cuối tuần vậy mà lại có rất đông học sinh tụ tập ở bảng tin trước trường học.

Lúc Uông Viễn bước ra từ nhà gửi xe nhìn thấy cảnh này có hơi bất ngờ, đang tính kéo một cậu bạn học gần đó tới hỏi chuyện thì Phương Cường đã lao ra từ trong dãy hành lang của khối 12 phóng về phía hắn.

“Làm gì mà vội vã thế?” Uông Viễn lên tiếng hỏi.

Phương Cường thở hổn hển chỉ về phía bảng tin: “Nhanh qua đó, hôm nay có tin chấn động liên quan đến cậu đấy.”

Uông Viễn tuy không thể hiện nhưng hắn vẫn biết mình ở trường cũng thuộc vào dạng hotboy được các bạn nữ rất yêu thích, chưa kể gia cảnh cũng rất khá, nên mỗi ngày đều có lời bàn tán về hắn. Phương Cường là bạn cùng bàn kiêm bạn gần nhà đã thế còn hay nói nên trong trường có cô gái nào thích thầm hắn, lén nhìn hắn tên này đều tới báo cho hắn biết, nhưng Uông Viễn không để tâm.

Chỉ là khi nhìn về phía bảng tin trận thế hôm nay có vẻ rất lớn, hơn một nửa học sinh trong trường đều tụ tập về phía đó, có không ít bạn nữ nhìn hắn ánh mắt có chút thương hại.

“Tin gì vậy?” Hắn cảm thấy bất an.

Phương Cường kéo hắn đi tới, hô lớn: “Chính chủ đến rồi nhường đường chút đi mọi người.”

Uông Viễn rất muốn đấm tên bạn này vài cái, chuyện này có gì hay mà cứ bô bô cái miệng.

Mọi người nghe được lập tức tách ra nhường một con đường cho hắn đi vào. Không khí vốn đang sôi nổi cũng vì sự xuất hiện của hắn mà trở nên im lặng. Uông Viễn căng da mặt bước đến trước bản tin, nhìn thấy có ba trang nhật ký bị xé đang được dán trên đó.

Hắn chưa xem nội dung Phương Cường bên cạnh đã lên tiếng: “Cậu biết Hi Tuệ không, là cô gái hay cắt mấy quả đầu dị dị học lớp 11G ấy, ba tờ nhật ký này là của cậu ta đấy, thích thầm cậu lâu rồi.”

Lớp G toàn là học sinh có thành tích kém, nhắc đến lớp này các bạn học đều rất khinh thường, mà người của lớp G cũng hiếm khi chơi với các lớp khác. Không ngờ sức hút của hắn lại mạnh đến vậy lớp G cũng có người để ý, đã thế còn là một bạn gái lớp dưới.

Phương Cường nói xong còn cười ‘hắc hắc’ trông có vẻ khoái lắm.

Trong lòng dù không vui nhưng ngoài mặt Uông Viễn rất bình tĩnh nhìn những dòng chữ được viết rất nắn nót trên giấy trắng, chữ rất đẹp ít nhất là cho tới bây giờ Uông Viễn chưa từng thấy ai viết chữ đẹp như vậy, cứ như dùng máy in ra, còn sử dụng mực tím và vẽ các hình con vật chibi trông rất xinh xắn.

Mới nhìn sơ qua hình thức đã biết chủ nhân của những trang nhật ký này rất có tâm, từ đó suy ra tình cảm của người này đối với hắn là chân thành.