Hạ Lam hoảng loạn lùi lại, nhưng nền đất gồ ghề khiến cô mất thăng bằng. Cơ thể khẽ nghiêng, rồi cả người ngã xuống đất, lưng đập mạnh vào lớp lá khô và rễ cây cứng rắn.
Cô đau điếng, nhưng không dám rên lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào sinh vật trước mặt. Người đàn ông nửa thú khẽ cúi xuống, đôi mắt vàng sắc bén ánh lên vẻ nguy hiểm khi nhìn chằm chằm vào cô.
“Yếu ớt như vậy…”.
Giọng hắn trầm thấp, đầy sự đánh giá.
“Chắc chắn không phải giống loài mạnh mẽ. Thật chán".
Hạ Lam cắn chặt răng. Cô nghe ra sự khinh thường trong giọng điệu của hắn. Nhưng lúc này, mạng sống quan trọng hơn tự tôn. Cô nắm chặt túi xách, đầu óc xoay chuyển tìm cách thoát thân. Cô không thể để mình rơi vào tình thế bị động như thế này được, nhưng so ra muốn rời đi trước mắt con quái vật này thật sự không hề dễ dàng.
“Ngươi thực sự chưa từng gặp con người sao”.
Cô cố giữ giọng bình tĩnh, dù tim đập loạn nhịp. Cô muốn xác định lại, dù sao ở đây cũng chỉ có cô và hắn, không hỏi hắn, cô cũng chẳng biết hỏi ai. Phải biết cô đang ở đâu, thì mới có cách mà tìm đường trở về được.
Hắn hơi nheo mắt, đuôi phía sau khẽ quét qua mặt đất.
“Con người”.
Hắn lặp lại, như thể từ này rất xa lạ.
“Ngươi là kẻ lạ mặt, có thể là mối đe dọa".
Mối đe dọa. Hạ Lam chưa kịp phản ứng thì người đàn ông nửa thú bỗng vươn tay về phía cô.
Cô hoảng loạn lùi lại theo phản xạ, nhưng cổ tay đã bị nắm chặt. Sức mạnh từ bàn tay to lớn của hắn khiến cô không thể vùng vẫy.
“Thả tôi ra”.
Cô hoảng hốt hét lên.
Nhưng người đàn ông không có ý định làm vậy. Hắn cúi xuống, đôi mắt vàng nhìn cô chăm chú như thể đang đánh giá một món đồ kỳ lạ. Hạ Lam cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn phả lên mặt mình, mang theo một chút mùi hoang dã của rừng núi.
Hắn không giống con người, nhưng cũng không hoàn toàn là thú hoang. Sự tồn tại của hắn khiến Hạ Lam cảm thấy nguy hiểm đến tột cùng.
“Mang về bộ tộc".
Hắn đột nhiên nói.
Hạ Lam mở to mắt. Mang về? Ý hắn là gì. Cô vừa hoảng loạn vừa tức giận. Nhưng chưa kịp phản ứng, cơ thể đã bị hắn bế lên một cách thô bạo.
“Bỏ tôi xuống! Anh muốn làm gì”.
Người đàn ông không trả lời, chỉ siết chặt cánh tay rắn chắc của mình quanh eo cô, sau đó nhẹ nhàng nhún người nhảy lên.
Hạ Lam còn chưa kịp hét lên thì đã cảm nhận được cơn gió mạnh quét qua, khung cảnh xung quanh mờ đi khi hắn lao vυ't qua những tán cây rậm rạp, mang cô đi về một nơi không rõ định mệnh.