Chương 2: Bộ tộc bí ẩn
Trần Dịch cảm thấy sống lưng lạnh toát khi hàng chục cặp mắt dạ quang vây quanh cậu. Những sinh vật nửa người nửa thú ấy không tiến lên, chỉ đứng giữa màn đêm quan sát cậu đầy tò mò. Cậu nuốt khan, tự nhủ rằng mình không nên làm gì kích động.
Sinh vật cậu vừa chữa trị khẽ gầm nhẹ một tiếng. Tiếng gầm trầm thấp nhưng có sức uy hϊếp, khiến những sinh vật xung quanh đồng loạt cúi đầu. Trần Dịch tròn mắt hắn có vẻ như là người đứng đầu bọn họ.
Bất chợt, một sinh vật khác tiến đến, cao lớn không kém, có bộ lông xám phủ từ vai xuống đến eo, phía dưới vẫn là hình dáng con người. Nó cúi xuống quan sát vết thương mà Trần Dịch vừa băng bó, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào cậu, đôi mắt màu xanh lục lóe lên vẻ hứng thú.
Nó cất tiếng nói, nhưng ngôn ngữ phát ra hoàn toàn xa lạ.
“Grr… Aaah… Hrru?”
Trần Dịch chớp mắt, không hiểu gì cả. Nhưng khi thấy sinh vật kia chỉ vào hắn, rồi chỉ vào người cậu, đôi tai thú động đậy như chờ đợi, Trần Dịch hiểu rằng nó đang hỏi về thân phận của cậu.
Cậu không biết giải thích thế nào, đành vỗ nhẹ vào ngực mình, chậm rãi nói:
“Trần Dịch.”
Sinh vật kia nhíu mày, sau đó cũng chỉ vào mình, gầm lên một tiếng mạnh mẽ:
“Kharn!”
Trần Dịch nhận ra đây là tên của nó. Sinh vật bị thương lúc nãy cũng đột nhiên mở miệng, giọng nói trầm ổn nhưng có phần khàn khàn:
“Raik.”
Dù không hiểu ngôn ngữ, nhưng qua hành động, cậu biết được hai sinh vật này là Raik và Kharn.
Bọn họ trao đổi với nhau một lúc, rồi Raik kẻ bị thương gật đầu với Trần Dịch, sau đó ra hiệu bằng tay, như thể muốn cậu đi theo. Trần Dịch có hơi lưỡng lự, nhưng khi nhìn thấy xung quanh chỉ là rừng rậm âm u, với tiếng thú hoang vọng lại từ xa, cậu hiểu rằng mình chẳng có lựa chọn nào khác.
Cậu theo chân Raik, băng qua khu rừng đen đặc. Đám sinh vật nửa người nửa thú khác cũng lặng lẽ di chuyển theo, như những cái bóng trong đêm.
Sau khoảng nửa giờ đi bộ, Trần Dịch bắt đầu thấy ánh sáng lập lòe phía trước. Khi xuyên qua hàng cây rậm rạp cuối cùng, cảnh tượng trước mắt khiến cậu phải sững sờ.
Nơi đây là một bộ tộc thực thụ.
Những túp lều làm từ da thú, gỗ và lá cây được dựng san sát nhau, bao quanh bởi những ngọn đuốc rực cháy. Ở trung tâm có một khoảng sân rộng, nơi những sinh vật nửa người nửa thú khác đang tụ tập. Một số đang mài vũ khí bằng đá, số khác đang nhóm lửa nướng thịt. Cả bộ tộc toát lên một vẻ nguyên thủy, hoang dã nhưng có trật tự.
Trần Dịch cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới khác, một thời đại khác thời đại của những bộ lạc nguyên thủy.
Cậu bỗng nhiên bị kéo đến giữa khoảng sân trung tâm. Một nhóm sinh vật cao lớn đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh quét qua cậu. Có vẻ như họ đang thẩm định cậu, ánh nhìn tràn ngập cảnh giác.
Raik gầm một tiếng trầm thấp, bọn họ lập tức cúi đầu, tỏ rõ sự tôn kính. Trần Dịch ngỡ ngàng nhận ra rằng hắn chính là tộc trưởng của bộ tộc này.
Vậy mà cậu lại dám đưa tay chữa trị cho một tộc trưởng sao?
Raik ra hiệu cho Trần Dịch ngồi xuống một tảng đá lớn. Một nữ nhân thú với mái tóc bạc dài bước đến, có vẻ là người chăm sóc của bộ tộc. Bà ta ngồi xuống bên cạnh Raik, nhẹ nhàng kiểm tra vết thương, đôi mắt hổ phách ánh lên sự tán thưởng.
Sau đó, bà ta nhìn Trần Dịch, vỗ nhẹ vào ngực Raik, rồi chỉ vào cậu.
Trần Dịch hiểu ra bà ấy đang nói rằng cậu là ân nhân đã cứu tộc trưởng của họ.
Những sinh vật xung quanh bắt đầu xôn xao, bầu không khí trở nên bớt căng thẳng hơn. Một số sinh vật nửa thú thậm chí còn tiến lại gần, tò mò chạm vào mái tóc và quần áo của cậu, phát ra những âm thanh trầm thấp như đang giao tiếp với nhau.
Cậu cảm giác như mình trở thành một sinh vật lạ bị bao vây bởi đám thú tò mò.
Dù không hiểu được ngôn ngữ, nhưng qua hành động của họ, cậu dần nhận ra rằng bọn họ không có ý định làm hại mình. Dần dần, sự căng thẳng trong lòng Trần Dịch cũng giảm đi phần nào.
Một nữ nhân thú trẻ tuổi mang đến một tấm da thú mềm, ra hiệu cho cậu nằm xuống trong một túp lều gần đó.
“Đây là nơi ở của tôi sao?”
Cậu ngơ ngác nhìn xung quanh, nơi này chỉ có vài vật dụng đơn giản như một chiếc bếp lửa nhỏ, vài món đồ chế tác thô sơ bằng đá và xương thú.
Dù có chút không quen, nhưng sau một ngày dài kinh hoàng, có chỗ ngủ đã là một điều may mắn.
Trần Dịch nhẹ nhàng nằm xuống tấm da thú, cơ thể dần thả lỏng.
Từ bên ngoài, những tiếng cười đùa của đám trẻ con nhân thú vang lên, hòa cùng tiếng lửa cháy lách tách. Xa xa, tiếng tru trầm thấp của bầy sói vang vọng dưới bầu trời đầy sao.
Trần Dịch nhắm mắt lại, cảm giác như mình vừa lạc vào một thế giới mà chưa từng có ai đặt chân đến trước đây.
Cậu không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng ít nhất…
Tối nay, cậu được an toàn.