Chương 1: Hồ nước xuyên không
Trần Dịch xoa nhẹ hai bên thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu đang bủa vây lấy mình. Cậu vừa kết thúc một ca trực dài ở bệnh viện, nơi mà cậu mới chính thức làm việc chưa đầy ba tháng. Là một bác sĩ trẻ mới tốt nghiệp, cậu vẫn chưa quen với khối lượng công việc dày đặc cùng những ca cấp cứu khẩn cấp liên tục kéo đến.
Nhìn những đồng nghiệp có kinh nghiệm xử lý mọi việc một cách thuần thục, cậu không khỏi cảm thấy bản thân thật vụng về và nhỏ bé. Cảm giác bất lực khi không thể cứu được một bệnh nhân mới hôm qua vẫn còn đọng lại trong lòng, khiến cậu không khỏi thở dài.
Vậy là, Trần Dịch quyết định đi dạo một chút để thư giãn.
Công viên đêm khuya vắng lặng, chỉ có vài ánh đèn đường hắt xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo thành những gợn sóng lăn tăn. Cậu thả bước dọc theo bờ hồ, từng đợt gió mát lạnh thổi qua khiến đầu óc dần tỉnh táo hơn.
“Hít sâu… thở ra… cứ bình tĩnh, mai sẽ ổn hơn thôi…”
Trần Dịch tự nhủ, cúi xuống nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước.
Nhưng…
Có gì đó sai sai.
Làn nước vốn yên ả đột nhiên trở nên dao động dữ dội, như thể có thứ gì đó đang khuấy động nó từ bên dưới. Hình ảnh phản chiếu của cậu trên mặt nước bắt đầu méo mó, rồi bất chợt:
“ẦM!”
Mặt nước nổ tung, một lực kéo mạnh mẽ đột ngột nhấn chìm cậu xuống hồ. Trần Dịch không kịp phản ứng, chỉ cảm nhận được một dòng nước xoáy khổng lồ đang cuốn lấy cậu, kéo cậu trượt xuống không ngừng.
Nước lạnh thấu xương.
Cậu cố gắng vùng vẫy, nhưng tất cả chỉ là vô ích. Trần Dịch cảm giác như mình đang bị cuốn vào một đường hầm không đáy, cơ thể nhẹ bẫng, rồi đột nhiên…
“RẦM!”
Cả người cậu rơi xuống mặt đất cứng ngắc, cơn đau nhói lên từ sau lưng khiến cậu phải rêи ɾỉ.
“…Mình… vẫn còn sống sao?”
Cậu chớp mắt, hơi thở dồn dập, đôi mắt dần quen với bóng tối. Nhưng khi nhìn rõ xung quanh, cậu lập tức chết lặng.
Đây không phải là công viên.
Cậu đang nằm giữa một khu rừng rậm rạp, nơi ánh trăng xuyên qua tán cây dày đặc, tạo thành những vệt sáng yếu ớt trên mặt đất. Không khí ẩm ướt, mang theo hương cỏ cây xa lạ mà cậu chưa từng ngửi thấy bao giờ.
Xa xa, tiếng gió rít qua những tán lá, kèm theo đó là tiếng thú hoang gầm rú trầm thấp, như thể cảnh báo về sự hiện diện của một kẻ ngoại lai.
Trần Dịch cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Cậu không còn ở thế giới của mình nữa.
Bỗng nhiên, một tiếng sột soạt vang lên từ bụi rậm gần đó.
Trần Dịch giật bắn người, tim đập thình thịch. Một bóng đen cao lớn lững thững bước ra từ trong màn đêm, đôi mắt vàng rực lấp lánh dưới ánh trăng.
Nó trông như một con báo đen… nhưng lại đứng thẳng như con người.
Da thịt săn chắc phủ đầy lớp lông đen tuyền, những đường vân dạ quang trên cơ thể nó nhấp nháy theo từng nhịp thở. Bộ vuốt sắc nhọn lấp ló dưới ánh trăng, cơ bắp cuồn cuộn căng lên đầy nguy hiểm.
Nhưng điều khiến Trần Dịch hãi hùng nhất chính là ánh mắt của nó. Một ánh mắt mang theo sự cảnh giác, tò mò, nhưng cũng ẩn chứa sát khí nhàn nhạt.
Nó đang nhìn cậu như cách dã thú nhìn con mồi của mình.
Trần Dịch nuốt khan, cơ thể cứng đờ. Nhưng khi ánh mắt cậu lướt qua cánh tay của sinh vật kia, cậu lập tức phát hiện một vết thương rỉ máu dài dọc bắp tay, máu đen chảy ra thấm vào bộ lông đen tuyền.
Là vết thương sâu. Nếu không được xử lý sớm, có thể bị nhiễm trùng.
Bản năng bác sĩ trỗi dậy.
“Đừng sợ… tôi có thể giúp cậu.”
Trần Dịch chậm rãi giơ hai tay lên, cố gắng thể hiện rằng cậu không có ý định gây hại. Dù trong lòng còn đang run, nhưng cậu hiểu rõ rằng nếu không làm gì, rất có thể cậu sẽ bị sinh vật này xem như một con mồi mà xé xác.
Sinh vật kia khẽ nheo mắt, gầm nhẹ một tiếng, nhưng lại không tiến lên tấn công.
Trần Dịch mím môi, cố gắng hít một hơi thật sâu để ổn định bản thân, rồi bước về phía sinh vật lạ. Tay cậu chạm nhẹ vào vết thương, quan sát nó dưới ánh sáng yếu ớt.
“Bị cắt khá sâu… chắc hẳn là bị tấn công bởi móng vuốt của một con thú khác.”
Dù không có dụng cụ y tế, nhưng với kinh nghiệm thực hành trong bệnh viện, Trần Dịch vẫn biết cách xử lý. Cậu nhanh chóng tìm một số loại lá cây trong rừng, nhai nát để lấy nước cầm máu, rồi xé một phần áo mình băng lại cho nó.
Lúc đầu, sinh vật kia có vẻ cảnh giác, nhưng khi cậu nhẹ nhàng xử lý vết thương, nó dần thả lỏng, để mặc cho cậu chữa trị.
Sau khi băng bó xong, Trần Dịch mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu chưa kịp vui mừng thì bỗng nhiên, sinh vật trước mặt cậu bỗng cúi đầu, quỳ một chân xuống, gầm nhẹ một tiếng trầm thấp.
Trần Dịch tròn mắt.
Nó… đang thể hiện sự kính trọng sao?
Trần Dịch còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì từ trong những tán cây rậm rạp phía xa, hàng loạt ánh mắt sáng rực xuất hiện, vây quanh cậu.
Hàng chục sinh vật nửa người nửa thú đang quan sát cậu.
Thế giới này… rốt cuộc là nơi nào?