Trấn Lộc Minh.
Đây là một thị trấn nhỏ nằm ở vùng biên giới phía nam, thuộc huyện Thanh Hà, Ích Châu. Nó cũng là một trong những địa điểm quân sự trọng yếu nổi tiếng nhất ở phía nam nước Bắc Chiêu.
Nhưng tất cả những điều đó chẳng liên quan gì đến Ninh Trường Phong.
Hắn uống cạn ngụm nước lèo cuối cùng trong bát, vừa cảm thán giá cả tăng nhanh như gió, vừa móc từ trong ngực ra ba đồng tiền để thanh toán.
Dọc đường đi có không ít người tò mò nhìn hắn.
Ninh Trường Phong đã quen với điều này nên cũng không để ý. Hắn xách theo một chiếc l*иg đan bằng trúc, bên ngoài phủ một lớp vải thô, bên trong nhốt một con cáo lông đỏ thẫm còn sống.
Hắn thầm tính toán trong đầu, nếu bán được con cáo này thì hắn có thể gom đủ hai mươi lượng bạc gọi là “Phí lập hộ”, chính thức thoát khỏi dưỡng phụ mẫu hút máu kia. Từ đó về sau trời cao biển rộng, muốn sống thế nào thì sống thế ấy.
Hôm nay là năm thứ mười bảy kể từ khi hắn xuyên đến thế giới này.
Kiếp trước, hắn bỏ mạng trong một trận chiến giằng co với tang thi. Hắn từng nghĩ cuộc đời mình đã chấm dứt từ đó, nhưng không ngờ linh hồn lại xuyên vào thân thể này, thay thế nguyên chủ tiếp tục sống.
Thế giới này có nhiều điểm tương đồng với cổ đại trên Trái Đất, nhưng cũng có những khác biệt rõ rệt. Chẳng hạn như giới tính ở đây được chia thành nam nhân, nữ nhân và ca nhi. Ca nhi mang ngoại hình nam nhưng có bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© như nữ nhân. Họ có thể cưới vợ hoặc gả chồng. Do số lượng nữ giới ở nước Bắc Chiêu quá ít, thêm vào đó là chiến tranh liên miên khiến dân số suy giảm nghiêm trọng, triều đình đã ra luật khuyến khích sinh sản. Vì vậy, ca nhi bị xem như một loại "nữ giới", phải mặc váy áo như cô nương, học nữ nhi tô son thoa phấn, cố gắng thể hiện sự nữ tính của mình — giống như Ninh Trường Phong có dáng vẻ cao lớn, tuấn tú. Nếu không phải giữa mày có nốt ruồi sinh sản thì thật sự không khác gì nam tử.
Khi mới xuyên đến đây, hắn từng có cả vạn câu chửi thề muốn tuôn ra vì thân phận ca nhi của mình. Nhưng giờ đây, hắn đã chấp nhận thực tế.
So với những ngày chạy trốn tang thi ở mạt thế, mỗi ngày đều sống trong cảnh trốn đông trốn tây thì cuộc sống hiện tại vẫn tốt hơn rất nhiều.
Dù sao thì hắn coi thường những hán tử trong thôn rảnh rỗi cả ngày chẳng làm gì ngoài ngồi dưới gốc cây hòe, moi móc móng chân rồi săm soi nhận xét từ đầu đến chân với bất cứ người nữ nhân hay ca nhi nào đi ngang qua.