Mang Theo Cả Nhà Chạy Nạn, Ta Dựa Vào Không Gian Cẩm Lý Trồng Trọt Phất Nhanh

Chương 2

Quả táo đỏ au tỏa ra hương thơm ngọt ngào. Hai bàn tay nhỏ bé của Tiểu Linh Đang phải cố sức mới cầm được hết.

Triệu Phương chỉ cần liếc mắt là biết quả này lại được mang ra từ không gian của Tiểu Linh Đang. Bà vội vàng dùng tay che lại, cảnh giác nhìn ra ngoài cửa.

"Ngoan nào, nãi nãi biết con hiếu thuận nhưng nãi nãi không đói. Mau cất đi, cẩn thận kẻo lát nữa bị người ta trông thấy, con có biết chưa nào?”

Thấy nãi nãi kiên quyết như vậy, Tiểu Linh Đang không cam tâm mà nhét quả táo lại vào trong áo, cúi đầu buồn bực.

Triệu Phương khẽ thở dài, bà biết cháu gái đang quan tâm đến mình. Nghĩ đến việc đứa trẻ này trưởng thành hơn so với tuổi, lại có quá nhiều chuyện thần kỳ xảy ra quanh nó, trong lòng bà không khỏi lo lắng.

Nếu nhà họ Lâm không đủ sức bảo vệ được con bé thì phải làm sao đây?

Bà vừa định an ủi Tiểu Linh Đang mấy câu thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

"Phu nhân! Phu nhân! Nàng có sao không? Ngã ở đâu rồi?" Người còn chưa bước vào thì giọng nói gấp gáp của Lâm Trường Thụ đã vọng đến.

Triệu Phương lập tức ngơ ngác.

Khi bà ôm Tiểu Linh Đang ra cửa, suýt nữa thì đυ.ng phải Lâm Trường Thụ đang vội vã xông vào.

"Ối trời! Chậm một chút! Chàng bao tuổi rồi mà vẫn không biết giữ ý thế? Lỡ trẹo lưng thì phải làm sao đây?" Miệng nói lời trách móc nhưng tay bà vẫn vội vàng đỡ lấy ông.

Triệu Phương nhìn ra ngoài cửa thấy đại nhi tử thở hổn hển, sắc mặt đỏ bừng thì lập tức hiểu ngay: "Là con nói dối chuyện ta bị ngã phải không?"

Lâm Nhạc đã chạy đến mức kiệt sức không mở miệng nổi chỉ có thể gật đầu, vừa vịn cửa cúi người thở dốc.

Lâm Trường Thụ vừa nghe xong, liền giơ tay định đánh con: "Tiểu tử thối! Sao lại trù ẻo mẫu thân con hả?"

Lâm Nhạc còn chưa kịp né, Lâm Phong từ hậu viện nghe thấy tiếng quát liền chạy đến đỡ lấy đại ca.

"Phụ thân, là con bảo đại ca tìm cớ. Mọi người vào trong ngồi đi, chuyện này quan trọng không tiện bàn bạc ngoài sân."

Lâm Trường Thụ nghe vậy, trong lòng trầm xuống, vội vàng cất bước vào trong.

"Rốt cuộc là có chuyện gì? Giờ này rồi, các con đừng vòng vo nữa!"

Lâm Nhạc thở dài: "Phụ thân, mẫu thân, chiến sự lại nổi lên rồi! Lần này người dẫn binh không phải là Tần tướng quân, mà là một viên tướng họ Trịnh. Chúng ta vẫn nên sớm thu xếp, chuẩn bị chạy nạn thôi!"

Lời vừa dứt, cả gian nhà bỗng im phăng phắc. Toàn bộ những người có mặt đều mang vẻ mặt khó tin mà nhìn về phía Lâm Nhạc. Cả nhà vừa yên ổn chưa được bao lâu, chẳng lẽ lại phải đi tiếp? Thế sự vốn đã khó lường, nay lại càng trắc trở thêm.