Mang Theo Cả Nhà Chạy Nạn, Ta Dựa Vào Không Gian Cẩm Lý Trồng Trọt Phất Nhanh

Chương 1

Dưới gốc đại thụ ở cửa thôn Hợp Thụ có một già một trẻ đang ngồi tránh nắng.

Lão phụ nhân vừa cầm kim chỉ khâu vá y phục, vừa chú ý đến cháu gái nhỏ chơi đùa trước mặt.

Dưới chân bà là một tiểu cô nương búi tóc cao, dáng người nhỏ nhắn đang ngồi xổm. Hai cánh tay nhỏ bé chống lên đầu gối đỡ lấy khuôn mặt trẻ con, ánh mắt chăm chú nhìn về con đường duy nhất dẫn ra khỏi thôn, đôi môi chúm chím khẽ bĩu lại trông đáng yêu vô cùng.

Sao phụ thân và đại bá còn chưa về nhỉ?

Ngay khi tiểu cô nương thở dài lần thứ năm mươi sáu, cuối cùng lão phụ nhân cũng nhịn không được mà bật cười. Bà đặt quần áo xuống rồi ôm lấy tiểu hài tử trong lòng.

"Tiểu nha đầu này, giữa trưa oi ả mà cứ nằng nặc đòi ra cổng thôn chờ, đâu phải phụ thân và đại bá của con lần đầu tiên lên huyện, sao lại bịn rịn như vậy chứ?"

Tiểu Linh Đang nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn. Nàng đâu phải không nỡ rời xa mà là lo lắng thì có.

Sáng nay, trước khi phụ thân và đại bá xuất môn, bọn họ dùng nước nàng mang đến để rửa tay. Kết quả nước rửa xong lại biến thành màu xám tro.

Dù không hẳn là điềm xấu nhưng cũng cho thấy sẽ có chuyện chẳng lành. Làm sao nàng không lo cho được?

Còn chưa kịp giải thích chợt nàng trông thấy một bóng đen từ xa chạy đến, Tiểu Linh Đang lập tức phấn chấn hẳn lên.

"Nãi nãi! Nãi nãi! Phụ thân! Phụ thân về rồi!" Tiểu Linh Đang vừa nói, vừa giơ tay chỉ về phía trước.

Triệu Phương giật mình nhìn theo, lông mày hơi nhíu lại. Theo lý mà nói hai người họ lên huyện mua đồ, không thể về nhanh như vậy mới phải.

Bóng đen kia lao vυ't trên đường cuốn theo bụi đất mù mịt khiến Tiểu Linh Đang không khỏi cau mày.

Mãi đến khi xe lừa đến gần, tốc độ mới dần dần chậm lại. Tiểu Linh Đang nhón chân cố nhìn rõ tình hình.

"Mẫu thân mau vào nhà đi! Xảy ra chuyện lớn rồi!" Lâm Nhạc vừa nhảy xuống xe đã vội vàng đỡ lấy Triệu Phương và Tiểu Linh Đang, đưa họ về phía sau xe.

"Nhị đệ, đệ đưa mẫu thân và Tiểu Linh Đang về trước, ta đi gọi phụ thân về!"

"Được, đại ca mau đi đi! Nhớ tìm lý do trước đã."

Dứt lời, hai huynh đệ lập tức đổi chỗ. Lâm Nhạc nhanh chóng đi về phía bắc thôn.

Nhìn hai người luống cuống như vậy, Triệu Phương và Tiểu Linh Đang không khỏi ngây ngẩn. Mãi đến khi vào trong nhà, họ vẫn chưa kịp hỏi xem chuyện gì đang xảy ra.

Trong lòng Triệu Phương bỗng dâng lên nỗi bất an. Nhìn con trai đang dắt xe lừa vào hậu viện, bà đành ôm Tiểu Linh Đang vào sảnh đường chờ mọi người quay về.

Tiểu Linh Đang cũng thấp thỏm chẳng yên, nhưng thấy sắc mặt nãi nãi không được tốt, nàng liền âm thầm lấy ra một quả táo: "Nãi nãi, cho người nè!"