Hệ Thống Thần Y

Chương 5 Đề Nghị

【Hiện tại phát động nhiệm vụ giai đoạn sơ cấp thứ nhất: Cứu chữa ba mươi bệnh nhân mắc chứng phong hàn, thời hạn hai mươi ngày. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được một gói kinh nghiệm y học cổ kim, không hoàn thành sẽ không có thưởng.】

【Chúc chủ nhân may mắn hoàn thành nhiệm vụ.】

Cố Vô Ưu sững sờ.

Chưa nói đến chuyện khác, hắn cứu sơn tặc khi nào chứ???

Cố Vô Ưu nghĩ mãi không ra, cuối cùng hắn cũng nhớ lại: Hắn chẳng phải đã đưa tên đầu lĩnh sơn tặc một thỏi bạc sao?

Có lẽ vì hắn ta đã dùng bạc để chữa thương cho mấy tên sơn tặc, nên công lao mới được tính cho hắn?

Nghĩ theo hướng này, cũng không phải là không có lý.

Hắn vẫn đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên Hoa Mãn Lâu lên tiếng: "Đạo trưởng đang nghĩ gì vậy?"

Cố Vô Ưu bị câu hỏi của Hoa Mãn Lâu kéo về thực tại, hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại rồi nói: "…Ta đang nghĩ xem nên mở y quán ở đâu thì thích hợp." Giờ hắn đã có phần thưởng rồi, có lẽ đã đến lúc mở y quán.

Hoa Mãn Lâu không hề tức giận vì hắn thất thần mà vẫn dịu dàng đề nghị: "Theo ta thấy, chi bằng đạo trưởng cứ chữa bệnh ở Bách Hoa Lâu đi."

Cố Vô Ưu ngẩn ra: "Ở đây sao?"

Hoa Mãn Lâu mỉm cười: "Cửa Bách Hoa Lâu luôn rộng mở cho những ai cần giúp đỡ. Đạo trưởng muốn mở y quán cũng là để giúp người, vậy nơi này chẳng phải rất thích hợp sao?"

Cố Vô Ưu suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Thôi bỏ đi."

Hoa Mãn Lâu hỏi: "Ồ?"

Cố Vô Ưu giải thích: "Nếu mở y quán ở đây, e rằng người đến sẽ quá đông, tiếng ồn sẽ làm mất đi sự thanh tĩnh của Bách Hoa Lâu."

Thấy Hoa Mãn Lâu vẫn có ý định khuyên nhủ nhưng hắn nói tiếp: "Dù huynh không để ý, cũng nên nghĩ cho những loài hoa trong Bách Hoa Lâu chứ."

Hoa Mãn Lâu bật cười than nhẹ: "Quả đúng vậy. Đạo trưởng thoạt nhìn có vẻ hờ hững, nhưng lại rất tinh tế."

Cố Vô Ưu từ nhỏ đã mất cha mẹ, người thân của hắn cũng không còn, sớm quen với việc tự mình suy tính, nên đương nhiên suy nghĩ chu toàn hơn người khác. Nhưng khi nghe Hoa Mãn Lâu nói vậy, hắn lại có chút ngượng ngùng, khiêm tốn đáp: "Cũng bình thường thôi."

Nghe ra chút ngượng ngập trong giọng nói của hắn, Hoa Mãn Lâu nhẹ nhàng cười, không tiếp tục chủ đề này nữa mà chuyển sang nói: "Nếu vậy, ngày mai chúng ta đi xem thử vài tiểu viện thích hợp nhé."

Cố Vô Ưu gật đầu: "Như vậy cũng tốt."

Hai người lại trò chuyện một lúc. Hoa Mãn Lâu thấy trời đã khuya, bèn mời Cố Vô Ưu nghỉ lại Bách Hoa Lâu. Cố Vô Ưu cũng đang có ý đó, liền cảm ơn rồi theo Hoa Mãn Lâu đến phòng dành cho khách.

Phòng dành cho khách được bài trí rất trang nhã, hoa văn điêu khắc trên bàn ghế tinh tế tỉ mỉ, rèm giường có màu sắc thanh nhã, bên cửa sổ còn đặt mấy chậu hoa mà Cố Vô Ưu không thể gọi tên. Những búp hoa sắp nở tỏa ra hương thơm thoang thoảng, hiển nhiên là được chăm sóc rất kỹ lưỡng.

Hoa Mãn Lâu đặt nến xuống, dịu dàng dặn dò mấy câu rồi mới cáo từ rời đi.

Cố Vô Ưu nằm trên giường, nhớ lại mọi chuyện xảy ra trong ngày, chợt có một cảm giác mông lung, cứ như tất cả đều không thật. Nói cho cùng, ai rơi vào tình cảnh như hắn hôm nay, chắc cũng sẽ có cảm giác tương tự.

Cố Vô Ưu để mặc suy nghĩ trôi dạt một lúc, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, bắt đầu tính toán chuyện tiếp theo.

Phải nói rằng, việc hắn gặp được Hoa Mãn Lâu hôm nay thực sự là một điều may mắn.

Giống như trong sách đã viết, Hoa Mãn Lâu đích thực là một công tử phong nhã, dịu dàng và tốt bụng. Có lẽ cả giang hồ cũng chẳng tìm được ai nhân hậu và sẵn lòng giúp đỡ người khác hơn y.

Nếu có thể kết bạn với y thì tốt biết bao. Dù Cố Vô Ưu mắc chứng sợ giao tiếp, nhưng gặp được một người tốt như vậy, hắn vẫn không khỏi muốn thân thiết hơn.

Sau đó, hắn bắt đầu nghiên cứu về hệ thống Thần Y.

Cố Vô Ưu tìm hiểu một lúc, không khỏi cảm thán rằng hệ thống này tuy có hơi bá đạo, bởi chẳng thèm báo trước mà đã ném hắn từ hiện đại về nơi này nhưng nó cũng khá hữu ích. Ví dụ như gói kinh nghiệm y học cổ kim, nó được truyền thẳng vào não hắn. Dù tạm thời chưa hoàn toàn là của hắn, nhưng Cố Vô Ưu đã thấy rất hài lòng.

Vì đây là nhiệm vụ tân thủ, nên kiến thức trong gói kinh nghiệm không quá cao siêu, chỉ ở mức nhập môn và nâng cao một chút.

Nhưng đối với một kẻ trước đây không biết gì về y thuật như hắn, vậy là quá đủ. Chưa kể, phần thưởng đặc biệt “Không gian luyện tập ảo Hạnh Lâm” thực sự hữu ích. Nó có thể mô phỏng bệnh nhân trong não Cố Vô Ưu, giúp hắn thực hành chẩn đoán, sau đó còn đưa ra góp ý và cải thiện. Ngoài ra còn có mô hình châm cứu, cùng nhiều công cụ giảng dạy khác, có thể nói là vô cùng đầy đủ.

Cố Vô Ưu xúc động đến rơi nước mắt.

Có nơi luyện tập thế này, hắn không cần dùng bệnh nhân thật để thực hành, nhờ đó giảm tối đa nguy cơ chẩn đoán sai. Đối với một kẻ tay trắng mới vào nghề như hắn, đây đúng là một sự trợ giúp to lớn.

Mang theo sự phấn khích và tò mò, Cố Vô Ưu lập tức bước vào luyện tập, bắt đầu thực hành bằng những kiến thức vừa được tiếp thu.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong lúc hắn liên tục chữa bệnh và sửa lỗi, hơn ba canh giờ đã qua đi. Đến khi hệ thống nhắc nhở trời đã sáng, Cố Vô Ưu mới lưu luyến rời khỏi không gian luyện tập, ngay lập tức hắn cảm thấy.

Đau đầu quá!!!

Lúc tập trung thì không sao, nhưng vừa thoát khỏi trạng thái đó, hắn lập tức cảm thấy đau đầu như búa bổ, cơ thể mệt mỏi rã rời, chẳng khác nào người đang say rượu. Hắn day day huyệt thái dương, thấy thời gian không đủ để ngủ thêm, đành khoanh chân ngồi thiền. Nội lực nhanh chóng vận hành trong cơ thể, chẳng mấy chốc cảm giác mệt mỏi đã tan biến hoàn toàn.

Chẳng lẽ đây chính là hệ thống hồi phục “thanh máu” trong game sao? Ngồi thiền một chút là phục hồi thể lực ngay, đúng là tiện lợi quá mức!

Hắn suy đoán một chút, dự định lúc nào rảnh sẽ thử nghiệm thêm.

Vừa rửa mặt xong, hắn đã nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

Cố Vô Ưu mở cửa, liền thấy Hoa Mãn Lâu với nụ cười ôn hòa như thường lệ.

Y mỉm cười: "Đạo trưởng đã thức rồi, vậy ra dùng bữa sáng thôi."

Cố Vô Ưu hơi sững sờ, sau đó gật đầu đáp: "Đa tạ."